Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Bên đời số phận...



   Bên đời số phận…

   Tôi cẩn thận dìu những bước chân run rẫy, dò dẩm của mẹ mình, lên một chiếc xe đường dài xuyên Việt về thăm lại quê xưa, một chuyến đi ao ước cuối cùng mà trong tâm tư bà đang nghĩ vậy…

   Đã 60 mươi năm trôi qua rồi, mẹ tôi vẫn cố nguyện cầu, khoả lấp chằng chịt bao vui buồn! Khoả lấp bớt với trí nhớ con người khi đầy, khi cạn...Nhưng, quá khứ ấy luôn là một phần của hiện tại và khó mà lãng quên ở tương lai…với nhiều vết thương chưa bao giờ được chữa lành lặn.
  
   Người, đã ra đi từ độ thì con gái, theo chồng lưu lạc binh đao rẽ lối chị em, từ ly bố mẹ…như những cánh hoa thời loạn lạc không quyền lựa chọn. Đời người bão táp giữa lịch sử phong ba, định mệnh cuộc sống ly tan đã hằn vết lở lên thời gian, in sâu vào tâm tình mẹ nhiều bi ai, hơn là hạnh phúc…

   Hai chị em, hai người đàn bà già nua, héo hắt…với ngón tay khô cằn, đôi mắt đã trắng đục mờ loà, tìm lẩn thẩn bàn tay nhau hàng giờ không nói. Họ chỉ hỏi thăm về sức khoẻ ăn và ngủ…với những ngôn ngữ giờ hơi khác biệt, lập bập run run, cả ý tưởng và hơi thở thều thào ngắn ngủi…

   Lịch sử dài, hay đời người trôi nhanh? Để thử hỏi: Điều vinh quang làm sao thay đổi và khó mà bù đắp được số phận đời thường giới hạn…vì thời gian chẳng bao giờ đứng đợi! Có mấy ai thích lấy sum vầy đời ngưòi ra đánh đổi lòng kiêu hãnh phù phiếm? Và lấy gì để biện luận? Khi lẽ phải chỉ giới hạn từ một dòng sông chưa bao giờ lên tiếng nói…

   Con người thường lấy niềm tin xa rời thực tế! Và niềm tin luôn là mơ ước cao hơn hiện thực…có lẽ vậy, mà niềm tin đôi khi chỉ là điều mộng mị, né tránh dữ kiện, bất chấp cả hiện thực, tình người …

   Tôi đã về đây đã vài lần…và mỗi lần đều có cảm xúc hoài niệm trong mơ hồ gia phả, tên tuổi…vừa thân quen vừa xa lạ. Sự thân quen là nhờ cội nguồn xuất xứ, còn xa lạ là bởi văn hoá và niềm tin vẫn còn khoảng cách lạ lẫm…

   Đôi khi, tôi muốn hỏi xem định mệnh xã hội, nhân sinh bắt nguồn từ đâu…Từ mệnh trời định số? Hay do thói đời kẻ cả hơn thua, ích kỷ…Để con người yêu thương mất quyền lựa chọn, để hạnh phúc chỉ là vốn từ rêu rao chữ nghĩa, trôi dạt chẳng bến bờ lẽ phải…

6 nhận xét:

  1. HD tem một bài viết rất cảm động anh nhé
    Không có lời bình nào hơn từ ...Thật xúc động...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. May mắn là đã về nhà bình yên! Rất khó mà diễn tả, hiểu hết nỗi lòng của 2 chị em (mẹ và dì)

      Xóa
  2. Ui!!! ANh viết triết lý nhiều quá. Muốn hiểu hết phải vỡ cái đầu ra đó ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hơ...anh buông bút tâm sự với chính mình, có "chiết lý" gì đâu? BN đừng để ý ngôn từ, nghe ý thui...

      Xóa
  3. ...bỗng dưng chùng lòng cho sự vô tư hội ngộ bên này cuộc chia ly...thôi thì cứ bảo do trời đình sẵn từng giờ khắc trong mệnh đời vậy...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi khi chúng ta đành trôi theo dòng đời vậy! (cười)

      Xóa