Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Hy vọng đã vươn lên...



   HY VỌNG
  (Tâm tình...và thay cho lời chúc một mùa xuân mới!)
  
   Mùa xuân thường đem đến cho con người những điều mơ ước. Và vì, đã ước mơ nên cần có thêm hy vọng (!)

   Cũng có mơ ước thần tiên xa xôi ru đời mộng mị. Có những mơ ước nhỏ nhoi đơn sơ, ngày qua ngày cằn cỗi gỡ gạc niềm tin (?) Và cũng có những mơ ước lớn lao, chí cả…

   Có người chỉ đơn giản, xót xa nuôi hy vọng mong được bình yên, qua khỏi bịnh tật, nghèo đói. Nhưng, cũng có người cầu kỳ bám hy vọng thành đạt, ngồi cao hơn thiên hạ…thoả chí khôn ngoan. Vậy, bạn mơ ước điều gì? Và sự hy vọng nào? Đến đâu mới gọi là giới hạn…

   Sự thật, chúng ta thường ngỡ rằng hoài bảo hy vọng được khai sinh ra từ khi có ước mơ… mà đâu hề nghĩ rằng niềm tin hy vọng thật sự chỉ vươn lên thắp sáng từ trong tuyệt vọng. Bởi hy vọng thường kết tinh bằng ý chí và nghị lực giữa ranh giới sự sống và cái chết, giữa mất mát và tồn tại…hơn là nói đến những tham vọng, cầu được ước thấy như người ta thường nhầm lẫn. Có lẽ, ngưòi ta thường ngộ nhận ý nghĩa, gía trị sự thật của lẽ phải Mong ướcniềm hy vọng

   Không có gì bi ai hơn khi người ta tuyệt vọng và cũng không có gì hào phóng hơn khi hy vọng lại khởi nguồn từ tuyệt vọng.

   Người ta có thể quên mối tình đã mất, để hy vọng tìm một tình yêu mới bằng lòng tin mới trên tình trường cũ…

   Người ta có thể hy vọng sự mất mát lớn lao nào đó…sẽ thay thế, tìm vui từ nhận thức vô thường, định mệnh bởi cuộc đời bão tố …

  Người ta có thể hy vọng giữa những tham vọng, thói quyền hành, bạo lực chiến tranh…rồi cũng sẽ cạn kiệt dẫy chết để bón nầm đơm hoa ra mộng ước hoà bình, quyền sống công bằng ở tương lai…

   Hy vọng không phải là đi tìm giấc mộng đã chết mà để tìm ước mơ mới nẩy sinh.

   Và hy vọng thường ươm mầm xanh từ lòng bao dung.
  
 Thường người ta níu hy vọng để được sống, được hạnh phúc. Có những hạnh phúc thuận lợi tự nó đến và cũng có những hạnh phúc được đánh cuộc bằng gian nan. Có những hào hứng hạnh phúc dâng trào hương hoa náo nhiệt…thì chắc cũng có những nỗi niềm hạnh phúc buồn lặng thinh. Miễn là ta luôn biết tô điểm, kiến tạo hy vọng? Dẫu tia hy vọng chỉ được thắp sáng lên một chút nhỏ nhoi giữa mênh mông đêm trường tăm tối!

P/s:   Vài người bạn thân của tôi hồi còn trẻ…Họ muốn tôi hát nhạc tình Vũ Thanh An vào đêm khuya, trong bóng tối. Còn buổi chiều, thường họ thích tôi hát những bài của Trịnh Công Sơn, Đoàn Chuẩn hay Từ Công Phụng…Riêng, nhưng đêm trăng sáng trong veo thanh bình, họ lại thích nghe những bản nhạc “sến” bình dân giản dị, có chút gì đó chân thực xót xa tan vỡ lẫn bình yên số phận, hạnh phúc xa xôi…
   Nhưng, khi có một mình...tôi lại hay hát những bài du ca, nói về thân phận, quê hương, dấu vết chiến tranh với những tan hoang mất mát, rách nát tâm linh…tìm chút gì đó hy vọng, phôi pha…
    Mỗi người có vài sở thích riêng. Mặc dù, tôi có thể sử dụng được nhiều dụng cụ âm nhạc và thường chơi say sưa Rock venture (Mỹ).Tuy vậy, tôi rất không thích những ca khúc âm nhạc viết pha trộn phát âm với ngôn ngữ “lai căng” (hát bỏ dấu từ Việt) phần nhiều như bây giờ…
   Vì vậy, khi trở về với riêng mình, tôi lại thích hát những ca khúc thuần tuý âm hưởng Việt với cây đàn guitar. Vì Guitar thùng…rẽ rề, không “quí tộc”, không cầu kỳ, sang trọng, không mượn nhờ âm thanh điện tử…Có lẽ, phù hợp tính cách “nghèo” đơn giản của mình?(cười).
   Sau đây, @TN hát một bài du ca nổi tiếng của Nguyễn Đức Quang…nó luôn là tia hy vọng làm hành trang “đầy đủ” đã theo tôi rong chơi từ thời niên thiếu… bên lề số phận lịch sử, cuộc đời. Và cả những cái tết lang thang không nhà xưa lắc lơ…



   Có lúc...những cuộc tình đã “mất hy vọng” lại làm hy vọng cho những kỷ niệm đẹp! Ai có “mùa xuân xưa” thì cứ hát nhạc buồn cũng được…(cười).

18 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Cảm ơn, hy vọng được an lành...(cười)

      Xóa
  2. Thích ngày mai tôi đưa em đi ... hơn ... hihihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ờ...đi lên xe bông ai hổng thích, ham...! (hi hi)

      Xóa
  3. Chúc mộng bình thường huynh nhé....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lời chúc hay ghê đó...Ngọc Tuyền cũng vậy nhen! ("mộng bình thường" là phiêu lém rùi...cười)

      Xóa
  4. "Hy vọng không phải là đi tìm giấc mộng đã chết mà để tìm ước mơ mới nẩy sinh" .
    Cảm ơn bài viết của @ TheNhan , sâu sắc đầy đủ ý nghĩa , Muốn có được những ước mơ mới tốt đẹp thì phải cố quên đi những giấc mộng đã chết . ( phải ko @ ơi ?)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đừng cố quên Nhỏ ơi! Mà hãy tiễn chúng về quá khứ mặc định...vì dẫu sao đó là cuộc đời mình dù buồn vui hay đau thương cũng là kỷ niệm. Chúc bình yên, kiến tạo mùa xuân mới!

      Xóa
  5. Vậy là bây giờ N phải tập từ từ để có lòng bao dung cho hy vọng được ươm mầm xanh (hay hồng). Hy vọng N nhỏ nhoi lắm lận...(hy vọng mai mốt khi thiệt là già thì vẫn còn...mignhon...hihihi....)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lòng bao dung có đầy ở miền tha thứ...tha hồ lụm!
      Những cái gì nô lệ vào thời gian thì cần gì hy vong N? (tự nó đến hà, hic)

      Xóa
  6. "Dẫu tia hy vọng......mênh mông đêm trường tăm tối"
    @ làm TQH nhớ "Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hơn buồn le lói suốt trăm năm" í!
    Cám ơn bài viết thật ý nghĩa à nha!(bữa nào chiêu đãi cà phê nhen!hì..hì..)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ôi trời...liên tưởng gì lạ thế "bé"TQH? Tia sáng hy vọng tuy nhỏ nhoi trong đêm trường tăm tối, nhưng vẫn thắp sáng mãi...sao lại so dzới "le lói rồi chợt tắt" hả? Hic...(Nhắc nhỡ "bị nợ" cà phê đó ha?)

      Xóa
    2. "Tắt " rồi ta lại ...thắp lên thì ....vẫn mãi sáng chớ bộ! (ai biểu lười chi hè!) Dzẫy có seo hông bác Binh Tran? (nhắc cà phê....nhớ!hic..hic..)

      Xóa
    3. Giống đom đóm đi tìm bạn đó ha? (cười). Ai biểu...uống lén cà phê ngừ khác chi? hì hì...

      Xóa
    4. Ta uống có nằng hồng làm chứng
      Ai bỉu "mơ màng" rầu bảo "lén" ta? hì..hì...

      Xóa
    5. Hic...nhớ là phải rùi! (le lưỡi)

      Xóa
  7. Đang nghe TN hát nè. Tối nay mình phải ở luôn bên này để lục lọi mới được.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @TN mới qua nhà thấy Thuỷ đang...Yêu, nên không quấy rầy (hic)
      Hơ...nhà nghèo lắm có gì mà lục lọi? Kiếm của hồi môn đem cho ai ha...(le lưỡi)

      Xóa