Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2019

Mảnh vỡ (thơ phổ nhạc)


Mảnh vỡ…
(Thơ phổ nhạc)

    Nếu “Đời nhẹ như mây khói” thì thơ ca, âm nhạc chỉ là cơn gió thoảng (!)

   Tuy vậy, đôi khi cũng làm ta xao động:

  “Mảnh vỡ” là một trong nhiều bài thơ hay của Hạt Cát - Diệu Sinh (Bùi Cửu Trường). Chị ấy là cây viết thực thụ mà giới tao nhân mặc khách phần nhiều cũng biết đến…

   Thơ Hạt Cát có chiều sâu về tư tưởng-nghệ thuật trong ngữ điệu phương bắc! Điều đó…thật khó phổ nhạc thuần túy đưa vào kết cấu tiết điệu “phổ thông” (?) Dù thấy rất rõ tính đương đại, bao dung nỗi lòng trong ý thơ của tác giả…

  Rất nhiều ca khúc có các đề tựa  trùng tên: Mảnh vỡ tình (Nhật Kim Anh -nhạc teen), Mảnh vỡ tình yêu (Nhật Hoàng Tân hay Khánh Ngọc- âm hưởng nhạc Hoa) Mảnh vỡ tình sầu (dòng bolero)  Mảnh vỡ tình sầu (Sỹ Đan - nhạc trẻ hải ngoại)…

   Nhưng, tất cả nội dung của các bài hát trên, tôi chỉ thấy sự “đổ” vỡ tình trường(?) Riêng, “mảnh” vỡ  tình yêu của nàng thơ Hạt Cát? Tôi thử mày mò, liều lĩnh đi tìm dùm…xem còn rơi vãi đâu đó, rồi cho chuộc lại (cười)!

    
Mảnh vỡ

Mảnh vỡ này ai nhặt dùm tôi
Nỗi đau màu đỏ
Tôi phơi phóng cuộc tình trên lá cỏ
Áo sương đêm phong phanh

Xa xót này tôi nhận từ anh
Âm thầm năm tháng
Tôi dấu cuộc tình trong trái tim nứt rạn
Nửa dại khờ và nửa thơ ngây.

Cuộc tinh tôi nồng ấm men say
Ngát hương đồng nội
Gió ven sông cuộn chiều vồi vội
Đưa tôi về lãng đãng chốn phiêu du.

Cuộc tình tôi đẹp như áng thơ
Thêu hoa lưng trời mây ngũ sắc
Cánh diều đu bờ tre nắng nhạt
Sợi khói mờ bóng đêm thẫm đen

Tôi gói cuộc tình trong phơn phớt cánh sen
Rắc vàng nhụy cho bướm ong nhộn nhịp
Kết ngọt bùi gương sen xanh biếc.

Rồi...
Mảnh vỡ màu đỏ này.
 Có ai nhặt dùm tôi?!