Thơ…
Cứ mỗi lần tết đến xuân về, người ta cũng thường nói về thơ ca.
Thơ…là
hình thức nghệ thuật diễn cảm băng cách sử dụng ngôn ngữ…
Theo
ghi chép thì ở phương tây thơ đã có từ hơn 300 năm trước công nguyên. Còn ở
châu Á thì người Trung Quốc đã có quy luật (Đường luật) thơ cũng hơn 2000 năm
rồi. Ở Việt Nam có lẽ thơ cũng hình thành từ ca dao, tục ngữ, và cũng tạo ra những thể
thơ lục bát hay song thất lục bát …
Tuy nhiên,
thơ…cũng có những cấu trúc đơn giản hoặc phức tạp (vần điệu, niêm luật hoặc tự do). Có
lẽ, do một vài quy tắc cấu trúc từ ngữ và cảm xúc vần điệu ngôn ngữ riêng (?) Ngoài
ra, còn phụ thuộc vào tinh thần cá nhân, quan niệm về thơ nữa…
Người
ta thường nói: Đất Việt là “vùng trũng” của thơ (cười). Có lẽ, do nhiều người
yêu thơ và biết làm thơ…
Nguồn
lịch sử thi ca của chúng ta được ghi nhận nhiều nhất từ khi có phong trào thơ mới (thoát ly niêm luật cũ) vào 1932
– 1945. Cho đến nay, thơ vẫn còn là nguồn thi phú. Tuy vậy, những gì liên quan
đến nghệ thuật đều ẩn chứa cảm xúc và tính nhân văn của con người? Có nhiều bài
thơ ra đời, nhưng rất ít bài thơ để lại những ấn tượng sâu sắc.
Có
rất nhiều tác giả “định nghĩa” về thơ…nhưng thường chỉ có ý nghĩa trừu tượng(?)
Vì vậy, sự “nổi tiếng” không hẵn đồng nghĩa với gía trị thật…
Hãy
thử nghe nhà thơ Hữu Loan (Màu Tím Hoa Sim) nói về cảm xúc thi thơ “Làm thơ thì phải có cái tâm thật thiêng
liêng thì thơ mới hay. thơ hay thì sống mãi…”. Nghĩa là làm thơ mà mãi dựa
vào nguyên lý “học thuật” (văn mẫu, thơ mẫu) hay đạo văn, thơ ý tứ thì không thể gọi là sáng
tác nữa. Văn vần chưa hẵn là thơ(?) Vì, tinh thần (cái tôi) trong thi ca cần có sáng tạo, logic
nghệ thuật (ẩn dụ, hình tượng, nhạc điệu) và tính nhân văn (chân thực và lòng
bao dung).
Muốn
làm thơ hay cũng khó nhỉ? Nhưng không sao, mỗi người (chàng và nàng) có hồn thơ riêng. Đôi khi, thi sĩ cũng bị "Gắn
mác" (labeling/tagging): Mộng mơ,
thơ thẫn, người thiên cổ…(cười)?
