Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Kết bạn...

“Kết bạn”…



  Ở đời…thường, ta chỉ có một hoặc hai người bạn thân! Còn hầu hết là bạn hàng xóm, bạn nghề nghiệp hoặc chỉ quen biết xã giao ngoài xã hội. Nhưng, chuyện đời “phây bút” (facebook) nó khác? Ai cũng có thể “kết bạn”hằng trăm, hàng nghìn…

   Trước đây, chỉ viết trên Blog riêng tư. Sau này, mới mở trang facebook để làm địa chỉ liên kết cho các bạn trẻ quen biết thuận tiện liên lạc, theo dõi. Trong 7 năm qua chỉ có khoảng vài chục người kết bạn. Và, hầu hết là bạn yêu thích thơ ca, âm nhạc, văn chương giải trí…

   Vậy mà(hic), bỗng dưng trong hơn một tháng trở lại đây gần cả trăm người vào “kết bạn”…khiến tôi hoang mang, ưu tư nên có chút sầu dâng lặng lẽ (le lưỡi). Vì, có nhiều cái tên khá “hời hợt” cho lĩnh vực kinh doanh, hoặc quá “rắc rối” theo quan điểm tư tưởng. Đôi khi, không thể hiện rõ tư cách (tên tuổi cá nhân) cho một mối quan hệ đơn giản, tương quan cần thiết giao lưu bè bạn…

  Sự ái ngại nhất, là những thông tinhình ảnh không mong muốn bị đăng “búa xua” trên dòng thời gian, dễ biến mình có “khuôn mặt” người Delete mất lịch sự (cười)!

   Vẫn biết chuyện đời “phây búc” không chỉ là ảo tưởng…cũng có gió bụi trần ai, có viễn vông cám dỗ và có cả ôm lý tưởng quên mất lòng nhân đạo (!) Thế giới con người…bạn và tôi luôn có sự khác biệt (cá tính và suy nghĩ), chỉ xin đừng lấy giận hờn gây đố kị. Thôi thì chúng ta(chậc): “Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa…” (Vũ Thành An)!

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

Mê lộ...

Mê lộ…
(rong đời…)



   Các nhà khoa học có luận điểm rằng: “Không thể che dấu mặt trời, mặt trăng và sự thật”

  Nhưng, xã hội loài người không đơn giản như định luật tự nhiên, hệ nhân quả có thể thay đổi thất thường! Vì, con người biết đánh lừa sự thật để xây dựng chân lý trên nền tảng giả dối…

   Về ý nghĩa nào đó: Mê lộ là con đường tô vẽ sự thật trên địa hình dối trá! Tất cả, chúng ta bước vào cuộc sinh tồn đều đi trên con đường đó, với những nhu cầu phương tiện khác nhau. Có thể, chỉ vì sở thích thói đời bon chen, hay hoàn cảnh mục đích sống? Nên, người ta vô tình lẫn lộn ý nghĩa đấu tranh sinh tồn bằng sự cướp đoạt…

   Chỉ cần một chút thật thà thì ai cũng nhận ra rằng: Cuộc đời là cuộc chơi nhiều khi phải tự dối mình, lừa người(?) Bởi, biện hộ cho triết lý sống cá nhân nên người ta dễ dàng đánh tráo khái niệm, hoặc bẻ cong lẽ phải. Điều đó có thể bình thường theo luận điểm văn chương “khôn ngoan”hay văn hóa “tế nhị”…nhưng lại tạo ra một thế giới chất chứa đầy hoài nghi (?)

      Thực tế, niềm tin của con người có thể hình thành từ lòng tham hay vì sự bất lực (!) Nhầm lẫn giữa ảo tưởng và lãng mạn, gian manh ngỡ là trí thức, thói quen bảo thủ, lười suy nghĩ đổ thừa cho số phận, định mệnh…

   Xu hướng và bản chất người đời thường khó thoát khỏi mệnh đề tâm lý hủy hoại lòng cao thượng! Nên, rất khó mà bàn bạc đạo đức, tài năng với kẻ có xu hướng độc tài chính trị, hay thỏa thuận lương tâm (ngoài tiền bạc) với người đang có mục đích lợi nhuận. Và, cũng không có giá trị thực tế gì…khi tìm lời khuyên về đời sống mưu sinh, tình yêu, hạnh phúc gia đình từ những người vốn có cách sống đơn thân tự kỷ, tư tưởng tu hành thoát tục.

   Ngày nay, với bước phát triển tư duy văn minh rộng mở (khoa học đời sống) …người ta không còn rỗi hơi phiếm luận, tranh cãi về "chủ nghĩa" chính trị, “triết học” duy vật, duy tâm. Và, ngay cả tôn giáo cũng chỉ còn là học thuyết của lương tâm. Rõ ràng hệ lụy nhân quả là thuộc tính cách, tư tưởng (quan niệm) và do thể chế pháp luật xã hội (cuộc đời) tạo ra định mệnh xã hội, số phận con người…

   Chính vì vậy, người ta cần pháp lý dân chủ, xã hội hóa minh bạch giá cả, thuế khóa và các giáo hội cần tách rời khỏi quyền lực thế tục. Vì, sự cực đoan giáo dục, tư tưởng độc đoán chính trị, thao túng thị trường, truyền bá mê tín, hủ lậu…thường bóp méo kiến thức, lệch lạc nhân cách và ảo tưởng về mọi sự thật (!)