Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

Tình khúc phổ nhạc...

Tình thơ phổ nhạc…

   Thơ có niêm- luật- vần…kể cả thơ “tự do” cũng cần có bố cục và âm hưởng thuận ngôn ngữ. Còn âm nhạc thì có qui tắc, nốt nhạc, hợp âm. Vì vậy, thơ ca vốn dĩ  đã là âm nhạc…

   Tuy vậy, vần điệu niêm luật của thơ ca và nhạc điệu vẫn có “khẩu khí” khác nhau (!) Thơ ca thường dùng ngôn từ chủ đaọ nghệ thuật (diễn ngâm), còn âm nhạc lại cần nhu cầu tiết tấu âm thanh (giọng hát). Thế nên, phổ thơ thành nhạc là điều không hề dễ dàng thỏa mãn hết ý tưởng tác giả, chỉ là phần nào cố gắng giao hòa tâm tình cảm âm, nhạc tính…

   Trong các thể loại thơ dùng phổ nhạc khó nhất là: Lục bát (hò, vè…), thất ngôn bát cú (cầu kỳ niêm luật) hoặc thơ tự do mà câu chữ nhiều khi không có luật lệ, hệ thống bởi khó phân đoạn, khó nhớ (thuộc)ngôn từ…


   Đôi khi, tôi chỉ là kẻ rong chơi âm nhạc lấy nghệ thuật làm niềm vui cô đơn (nháy mắt) nên hồn nhiên “lục lọi” tâm tình người khác! Vì, có quan niệm rằng: Điều tử tế thường chỉ có thực trong giá trị cảm xúc(?) Không hiểu nỗi buồn sao biết chộp lấy hạnh phúc (hic)…

   Dưới đây là một vài bài thơ phổ nhạc giao lưu tình thơ ca. Xin cảm ơn các nhà thơ, thi sĩ: Thục Nguyên, Mỹ Uyên, Mộng cầm, Bích Ngọc...

  Các bạn bè Blog, fabook...có rãnh rỗi nghe mộng mị cho qua "cơn" trống vắng (cười)!













Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

Nhạc khúc Pleiku...

Nhạc khúc Pleiku…

   Lần đầu tiên đến Pleiku (1972) cũng vào tháng 7 mưa dầm dề, mây xám nặng trĩu, bầu trời thấp lè tè (cười). Nhưng, khi trở lại tháng 11 thì núi rừng tây nguyên bỗng rực rỡ vàng hoa Dã Quỳ, phố Pleiku có chút gì đó hoang sơ, thơ mộng và đẹp quyến rũ lạ lùng…

   Sương chiều vương nhẹ hàng thông, góc phố…khiến ta có thể dễ dàng cảm nhận đâu đây hồn thơ Vũ Hữu Định (Phạm Duy phổ nhạc), một bức tranh hiện thực diễn cảm không cần cầu kỳ, nhưng vô cùng nghệ thuật:

em Pleiku má đỏ môi hồng
ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
nên mắt em ướt và tóc em ướt
nên em hiền như mây chiều trong…

   Pleiku ngày nay không còn “đi dăm phút đã về chốn cũ” như xưa nữa…thời gian quá nhiều thay đổi (?) Nhưng, thỉnh thoảng ta vẫn bắt gặp đâu đó vài khoảng không gian hờn lạnh cô đơn, hoặc trên lối dốc phiêu lãng vẫn phơi tình nằm nghe nắng mưa (le lưỡi)…

   Người Pleiku hiền lành, gần gũi và tình cảm phóng khoáng như điều vốn dĩ của những kẻ tha hương. Không gian, cảnh vật và thời tiết đặc biệt nơi đây vừa dầy dạn vừa hư hao (cười) cũng đã tự sản sinh ra rất nhiều tính cách nghệ sĩ, chất liệu mộng mơ. Tuy vậy, họ không chuộng các lối mòn hư danh hay vọng ngữ ồn ào nghệ thuật …

   Với những cuộc tình Pleiku? Tôi vẫn tự nhận mình là người đến muộn, nên chỉ cố gắng lượm lặt được một vài nốt nhạc, dạo khúc để mà “còn chút gì” tâm tình “để nhớ”…