Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Định kiến...

Định kiến
(Câu chuyện đời thường…)



   Chẳng hiểu vì sao? Những người thích nói triết lý thường hỏi kiểu đánh đố “Ta là ai và đời là gì?” Một câu hỏi, mà trẻ em dễ dàng trả lời hơn người lớn (cười)!

   Mỗi hoàn cảnh thân phận, hoặc giai đoạn đời người (già, trẻ) đều có những nhu cầu và thích ứng khác nhau! Khái niệm (nhận thức) còn tùy thuộc vào cuộc đời, xã hội xô đẩy vào những định kiến

   Con người, hình như ai cũng có chính kiến của riêng mình (!) Chính kiến đã giúp họ định hình được cái “tôi” hoặc cái của “chúng tôi”? Nhưng, xét về mặt tiêu cực với xã hội văn minh hòa thuận, thì chỉ là quan điểm nhìn ngắm giá trị hẹp hòi…

    Trong môi trường giáo dục định kiến xã hội sẽ có 2 đáp số: Sự thiên kiến bất bình đẳng (phân biệt đối xử) hoặc là trở thành quán tính a dua (sự bế tắt cuối cùng của bản năng sinh tồn)! Người có định kiến thường cố chấp vào một lẽ phải, một mô hình chân lý “miễn tranh luận”, để rồi luôn có thành kiến với những gì ngược lại với ý nghĩ của họ!

    Định kiến của nguyên nhân? Đôi khi, là vết mòn bị nhiễm sẵn từ thơ ấu, mà sau này chúng ta ngỡ rằng có sự độc lập suy nghĩ dù đã khôn lớn! Con người luôn có yếu tố từ hoàn cảnh gia đình và trưởng thành trong một môi trường xã hội nào đó…nơi đã tạo ra thói quen văn hóa (có thể thực dụng cho người này hay mộng tưởng cho người khác)!

   Người có định kiến có thể thành công về một vài lĩnh vực! Nhưng, thường thất bại về mặt tình cảm, như một thứ hệ lụy khiến tâm hồn bị tật nguyền! Xét theo tâm lý nhân sinh: Những người bảo thủ định kiến thích khoe khoang quyền lực,  giàu có, hiểu biết, học thức, tài năng thường dễ bị khiếm khuyết về lòng vị tha…kể cả khi họ có địa vị xã hội, thành nhà hiền triết hay dẫu là thuộc môn đệ thân cận của Chúa, đệ tử nhu mì của đức Phật đi nữa…

    Định kiến là vết hằn của quá khứ bám theo thời gian khó phai mờ…thế nên các nguyên lý truyền thống thường có sức thuyết phục với đám đông hơn là cải hóa về hướng tư duy mới. Và, để hiểu vì sao người già luôn hủ lậu với kinh nghiệm và những xã hội chậm phát triển, thiếu vấn đáp khoa học đều có kẽ hở pháp luật…bám lấy mưu chước, biện giải  tâm linh cầu số phận thay cho cách cư xử tôn trọng con người dù chỉ là lòng tốt (cũng có thể người ta ít sợ ma quỷ hơn sợ sự thật).

   Điều bi ai…là chẳng ai quan tâm mình mắc phải định kiến(!) Có lẽ, chúng ta sợ cô đơn trong suy nghĩ, nên thích dựa vào niềm tin người khác hơn là can đảm đặt nghi vấn? Vì bảo vệ định kiến khiến người ta trở nên ngoan cố, chia rẽ cảm thông nên khó hòa hợp…trong khi, đường mòn định kiến chốn nguyên thủy chỉ có trạm ngụy biện và các công trình lấp liếm sự thật (?)

   Trong hiện trạng xã hội kim tiền ngày nay, cũng có những thủ thuật học mót kỹ năng “mềm” đang lục đục, rêu rao vào đời? Dẫu dựa theo tâm lý nhân sinh, nhưng phần lớn cũng chỉ là định kiến láu cá…mà kỹ xảo người đời che đậy bằng sự lọc lừa với những người non dạ, chậm suy nghĩ. Tuy có kiến thức sinh tồn…nhưng, sự thành công hiện tại cũng sẽ không lớn hơn sự thất bại ở tương lai (!)

   Sự thật, nếu lựa chọn con đường dẫn đến mưu cầu hạnh phúc? Chỉ có những chiếc cầu cảm thông mới được thỏa thuận bắt qua sự tôn trọng! Đo lường lương tâm trước khi đong đếm giá trị trí thức, hoặc nên nhờ tình yêu thương may ra mới hóa giải những ranh giới định kiến… 

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Xuân phai...

Xuân phai

Xuân về qua lối cũ
Ngõ hồn thuở xanh xưa
Dốc đời xuôi bóng đổ
Rơi vàng nắng lưa thưa…

Em có về phố nhớ
Mùa áo lộng đong đưa
Thơm hoa cười hé nụ
Còn nguyên nếp hẹn hò…

Thời gian ngày phiêu lãng
Dĩ vãng mộng xa xôi
Gió mây trời run rủi
Xóa dấu trần trăng vơi…

Ta về nghiêng phố chợ
Trơn tay tuột lời thề
Bến xuân người chân mỏi
Xin chút tình pha phôi…

                             Thế Nhân


P/s: Có người nói: Thấy @thenhan hết làm thơ, viết nhạc…chắc “ổng” hết yêu thơ ca rùi? Hic, mình mà hết yêu thơ ca và yêu người (le lưỡi) thì sao lên thiên đường được? Nhưng, thành thật mà nói: Khi chung quanh (xã hội) có quá nhiều tồn tại âu lo, thì khó mà rêu rao cái hạnh phúc của riêng mình(?)