Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019

Hoa đời...


   Hoa đời…
  ( tản mạn…)

   

 
  Khi những cơn mưa cuối cùng thưa thớt qua đi, những bông hoa Dã Quỳ sẽ bắt đầu rộn nở! Trên vùng đất khói đá, mưa nguồn, gió núi đang chuyển mình sang màu nắng mới. Từng cơn gió giao mùa phiêu lưu đến sớm từ đất trời như báo hiệu chu kỳ xuân xanh thức giấc…

   Bầu trời trở nên xa vời bàn bạc đến mông lung, núi đồi  mênh mông cỏ cây lắp lánh tắm nắng hanh vàng. Không gian dường như se lạnh hơn từ cơn gió mơn man cuộn sương chiều phôi pha...cũng không làm héo úa sắc vàng rạng rỡ. Có lẽ, những đoá hoa rừng vẫn hồn nhiên, mãi mê dõi theo suốt hành trình của gã mặt trời lặng lẽ…

   Dã Quỳ là một loài hoa dại của hoang sơ với một màu vàng sáng tươi dung dị, êm đềm hiền hoà: Không dáng vẻ kiêu sa, không cánh hoa gợi cảm và không cả quyến rũ hương hoa...Một loài hoa tạo ra cảnh sắc kỉ niệm của thời gian, của hoài mong nhớ thương và cả những âu lo bắt nguồn từ nguyên thủy...

   Thường, người ta lấy các loài hoa để ví von mộng mị, ẩn dụ thơ ca dáng vẻ muôn màu, vạn đời cho nữ giới loài người(?) Các biểu tượng đều mang theo một ý nghĩa nào đó viễn du hồn người, sắc thái mộng trần gian! Có lẽ vậy, nên cũng đa đoan số phận: Có những loài hoa mang tên kiều diễm nâng niu khoe khoang chốn lịch lãm phồn hoa đô hội và cũng có những loài hoa lặng lẽ không tên, lạc lõng  nơi tiêu điều hoang vắng...

   Nhưng, dù là ý niệm triết lý nhân sinh hay mệnh đề thân phận? Cũng đều bao hàm sự "quyến rũ và mong manh"! Quyến rũ của loài hoa thường nghiêng về 
tình yêu nhan sắc, cảm xúc cám dỗ. Còn sự mong manh lại thuộc về thân phận, thời gian phũ phàng lẫn trò đời vị kỉ…
 
   Có lẽ, vận mệnh của các loài hoa chỉ tượng trưng cho nhan sắc và sự tàn phai! Nhưng, thực tế còn phụ thuộc vào sự nâng niu thanh cao hay rẻ rúng bạc mệnh. Và, đâu đó có 
những số phận cánh hoa thời ly loạn vẫn trầm mặc với vết tích mùa hoang phế(!) Hoặc, những bông hoa vừa hé nở đã đeo mang thân phận trên mảnh đất nghèo hèn, cằn cỗi gở gạc niềm tin...

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

Ayun Hạ


Ayun Hạ
(Câu chuyện hoài niệm…)

   Ayun Hạ là tên một công trình thủy nông cấp quốc gia (bao hàm cả vốn đầu tư và ý nghĩa kinh tế xã hội) thuộc tỉnh Gia Lai-Kon Tum nằm trong địa phận huyện AyunPa (tỉnh lỵ Phú Bổn cũ).

   Ở miền trung tây nguyên (Gia Lai- Kon Tum): Sông Ba là dòng sông lớn nhất tạo nên nền văn minh lưu trú của các dân tộc vùng cao. Ayun chỉ là cùng một dòng phụ lưu trong 3 con sông lớn (Krông H’nang và sông Hinh).

   Sở dĩ, có tên Ayun “Hạ”? Vì có công trình Ayun “Thượng” (MangYang) thuộc vị trí đầu, cuối nguồn một dòng sông! Với chiều dài 175km từ độ cao 1.220m (núi Krong H'Dung) chảy đến Ayunpa (Phú Bổn) nhập vào Sông Ba qua Tuy Hòa ra biển đông…gần cuối dòng sông lớn mà người Pháp lựa chọn thiết kế xây dựng công trình thủy nông (đập tràn) Đồng Cam nổi tiếng kỹ thuật và mỹ thuật này, đã vốn tồn tại với thiên nhiên gần 100 năm (1924-1932) cung cấp nước tưới cho 20.000 hecta ruộng lúa Tuy Hòa-Phú Yên. Riêng, Ayun Hạ cũng sẽ được khoảng 8.000 hecta…

   Tất nhiên, trong bài viết này tôi không có ý định bàn bạc nói về các gía trị liên quan đến kỹ thuật, dân sinh, kinh tế? Vì, nó phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố tự nhiên hoặc nhu cầu lịch sử thực dụng trong các công trình thủy lợi…

    Ngày ấy, được điều động về Ban quản lý Ayun Hạ (Cuối năm 1987 cơ chế chuyển đổi tên “Tổng B Ayun Hạ” và sau tách thành “Công ty KH-XDĐR tỉnh…”) đã thành lập chính thức từ cuối năm 1985. Tôi phụ trách chuyên môn thiết kế thi công các công trình liên quan đến “xây dựng đồng ruộng”? Vì, hai năm trước đó đã cùng tham gia trong đoàn qui hoạch khảo sát kinh tế xã hội toàn tỉnh trong “Ban xây dựng cấp huyện”! Trong đó, luận chứng kinh tế kỹ thuật rất nỗ lực quan tâm hai công trình chính: Thủy điện Ya Ly và thủy nông Ayun Hạ…

   Kỷ niệm hồn nhiên của cuộc đời tôi lúc ấy…là tự dưng (nháy mắt) khi sinh ra hai cô con gái, nên liền đặt tên Thảo Ly và Hồng Hạ! Có lẽ, đến giờ hai con bé (đã ngoài 30 tuổi) không nghĩ tôi có hoài niệm chút tâm tư thơ ca với ý tưởng: Cỏ BiếcNắng Hồng khi vừa đặt chân đến những vùng đất đặc biệt đó (cười)!


   Sau gần 25 năm (15-09-2019) tôi mới trở lại gặp “Hội đồng nghiệp Tổng B Ayun Hạ”- Kẻ còn người mất(!) Những người đầu tiên “khai sinh” hầu như không còn nữa để thấy bóng dáng họ qua công trình đang miệt mài tồn tại…

   Tôi thường đắm chìm trong khung cảnh, không gian xưa cũ! Còn những “người đồng nghiệp” chắc họ sẽ có rất nhiều cảm xúc về kí ức của thời tuổi trẻ, những kỷ niệm khó phai của tuổi đời đang dần già đi (cười buồn)…Nhưng, con người cũng thay đổi hoặc là do thời gian xói mòn trí nhớ? Và, đáng trách! Là tôi không hề dễ dàng nhận ra hết những khuôn mặt xuân xanh thời ấy…



   Thật ra, Ayun Hạ chỉ là đoạn đường “trú ngụ” 10 năm. Trong khi, gần 30 năm tôi đã đi qua với nhiều ngành, nghề khác nhau với vai trò thân phận cuộc đời khá nhiều biến chuyển, cảm xúc chất chồng…xin nhẹ lòng thông cảm!
   ( Các hình ảnh coppy từ facebook của Minh Nguyet Ngo, cảm ơn!)