Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Ngôn tình Sài Gòn...


Ngôn tình Sài Gòn
  
   “Một ký ức vốn đã xa xưa. Lần đầu tiên gặp gỡ “hòn ngọc viễn đông” tôi có nhiều cảm xúc lạ lẫm? Không phải vì ngơ ngác trước dung nhan đô thành yêu kiều tráng lệ, hay bị mê hoặc bởi ngôn từ dễ thương, ngữ âm gợi cảm của cô gái Sài Gòn quyến rũ…

   Khách tha hương thường rất cảm kích tính tình hào phóng với nụ cười bặt thiệp! Sài Gòn không kỳ thị sự khác biệt của ai đó? không hề khoa trương đẳng cấp, không chọn lựa bon chen thể hiện tính năng động. Dường như, mọi lời nói nhu mì, cư xử bao dung đều thuộc về giá trị triết lý tử tế…
  
   Nhưng, dòng đời luôn bận rộn, xô đẩy! Mãi đến 25 năm sau (2000) tôi mới có dịp trở về nơi chốn một thời xin hò hẹn. Thành phố đã đổi tên từ dạo lịch sử sang ngang…Nhưng, tôi vẫn mừng vui vì bóng dáng cuộc tình Sài Gòn vẫn còn đâu đó, dù nhịp điệu “Sài Gòn đẹp lắm” (Y Vân) đã có chút gì buông lơi hờ hững...

   Đến 2006, rồi tiếp những năm sau đó tôi vẫn lẩn quẩn tìm lại giấc mơ xưa. Nhưng, thời cuộc đổi thay hay đời người thay đổi? Sài gòn đã dần xa lạ…Phố phường chật chội khuất lấp sau những khối nhà cao ốc vây kín. “Con đường tình ta đi”(Phạm Duy) giờ đã tạ từ nhường bước thong dong cho dòng người chen vai hối hả. Từng khoảng cách được tính bằng thời gian chờ đợi,  xa nhau chút chậm trễ hẹn hò…

   Thôi cũng đành...bên hiên đời dĩ vãng giờ cũng đã ngập chìm dưới những cơn mưa chiều nặng hạt!”
 

Sài Gòn phố mưa
Mưa Sài gòn
Mưa ngày cao ốc cô đơn
Mưa Sài Gòn
Mưa về phố vắng đêm buồn
Mưa chiều nào
Tình cờ góc phố mưa mau
Xin hẹn hò, trao đợi chờ
Mưa đời ướt áo tìm nhau

Mưa Sài Gòn
Mưa về cõng nắng chơi vơi
Mưa vội vàng
Hôn đùa má thắm không lời
Mưa lòng người
Vào đời sông nước long đong
Chân ngập ngừng,  tay ngại ngùng
Qua cầu tóc rối mây trời

Con đường trần đèn vàng soi bóng
Ánh điện màu hoa lệ phố loang
Khúc nhạc tình một thời mê mãi
Bên dòng người hấp hối thời gian

Mưa Sài gòn
Ai về ngập lối mê man
Mưa lạnh lùng
Hàng me rũ lá dỗi hờn  
Mưa chạnh lòng
Mịt mờ ghế đá công viên
Xa hẹn hò, quên đợi chờ
Phố đời mưa nắng cũng đành…

                                  THẾ NHÂN



Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

Ngôn ngữ cái chết?



Ngôn ngữ cái chết?
 (Chuyện phù du...)

  Không có cái gì bất tử! Tất cả chúng ta rồi ai cũng sẽ đi vào cõi chết, bằng cánh cửa rủi ro chật hẹp, hay ngẫu nhiên thênh thang? Xét theo chủ thuyết “cõi tạm” sẽ có cuộc đời tiếc thương ngắn ngủi hoặc chỉ là thở dài lê thê…

   Nhưng, ngạc nhiên là từ “chết”…lại có ý nghĩa mô tả hơn một ngàn lẽ một (1001) cụm từ ẩn dụ, ngữ điệu khác nhau!

   Hãy thử thu dọn mọi điều nhân gian  diễn tả cảm tính sau cái chết:
    - Từ trần, tạ thế, băng hà…là vì tôn trọng. Còn trong tín ngưỡng, tôn giáo họ gần như đã mặc định có phủ dụ nơi chốn : Về nước Chúa, về miền cực lạc, hóa kiếp, mãn phần
   - Với thân phận con người? Thiên hạ có chút phiếm luận ngữ nghĩa: Lìa đời, tuyệt mạng, tới số hoặc “đi gặp ai đó…” (đi gặp ông bà tổ tiên, hoặc…cụ Các Mác- Lê Nin?)
   - Cũng có nhiều người thấy cuộc sống là cuộc chơi phù phiếm nên có chút phóng khoáng hài hước, mai mỉa cuộc đời: Toi mạng, tiêu đời, ngủm củ tỏi, lên bàn thờ “ngắm gà khỏa thân”…(hic)
   Nhưng, đối với y học lâm sàng thì đều bị quy về khoa ngữ “ tử vong học” (cười)!
  
   Có còn gì sau cõi chết? Các nhà tôn giáo thường rao giảng nhiều nơi chốn để đến và đi. Mấy nhà chính trị thường hành khúc mượn hình tạo bóng (?) Nhân gian thì lại có nhiều quan niệm vị kỷ về sự tồn tại, trú ngụ của tâm linh(!)

   Riêng, những người rong chơi văn chương thi ca nghệ thuật…hình như nhuốm tình lãng mạn triết lý khói sương, trừu tượng tìm nghĩa yêu thương làm hành trang về cõi vĩnh hằng.  “Một cõi đi về” của Trịnh Công Sơn cũng thấy “đi loanh quanh cho đời mỏi mệt” rồi thôi, tạ từ “con tim nhân gian chưa từng độ lượng”! Phạm Duy thì diễn tả “Nghìn trùng xa cách” như lao xao tiễn biệt thực tại, vĩnh biệt để chỉ “mời người lên xe về miền quá khứ”...

   Tôi chỉ là người đời (Thế Nhân) mộng mị, cũng hơi nhiều tội lỗi dụ dỗ, níu kéo yêu đương (le lưỡi) nên chẳng dám mơ danh nghĩa, lận đận chen chân đến thiên đàng hay niết bàn xa xôi. Chỉ thích âm thầm lặng lẽ, rón rén sang ngang hẹn hò “chốn thiên thu” về nơi cuối trời nhìn mây bay…khỏi mất công đưa tiễn kiếp phù du, tốn kém cõi người phù phiếm…

Chốn thiên thu…
Ngày thôi thả nắng
Gió buông về ngàn
Bàn chân ai đó
Phai dấu địa đàng
Có con đường không lối
Dắt nhau về khuất tháng ngày trôi
Có con thuyền không đáy
Đón đưa người xa bến buồn vui
Qua đời hiện thực
Đến miền hư vô...

Tình như đã khép
Nhớ nhung đợi chờ
Đợi về nơi chốn
Gối nhau hẹn hò
Có đêm dài yên ắng
Với trăng thề soi bóng mùa phai
Có khung trời sương khói
Cỏ lá về sỏi đá tìm vui
Bên bờ mộng mị
Bến đời thiên thu…
              Thế Nhân