Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

Câu chuyện đầu năm...


Câu chuyện đầu năm…



  Đầu năm mới, thường người ta chỉ nói chuyện vui! Có thể, sau khi đi một vòng quanh mặt trời, trái đất ngỡ mình đã được đổi mới (cười)?
   Tuy vậy, vẫn có nhiều điều thay đổi trên lối mòn cũ, vì sau khi dập dìu đi qua vần vũ biến động thời tiết thì chu kỳ của mùa xuân vẫn quay về, vạn vật sẽ ươm màu xanh mới.

   Thời gian không bao giờ trở lại! Theo lẽ sinh tồn tự nhiên với 365 ngày gian nan vất vả mưu sinh, loanh quanh yêu đương…con người cũng phải cần xác lập thời điểm tạm biệt quá khứ, hướng đến tương lai với hy vọng tốt đẹp hơn.

   Năm mới thiên hạ chúc nhau những gì? Người có xu thế phấn khởi có thể hỉ hả chúc nhau: “An khang thịnh vượng”, “phát tài phát lộc”, “thăng quan tiến chức”? Còn ai xem sự đời là lẽ thường tình thì chúc lành “may mắn và hạnh phúc”. Có ý tứ bôn ba trường đời thì hãy tự nhiên “chúc mừng năm mới”! Có tâm trạng vui vẻ xa xỉ lời chúc, cứ dễ dàng lì xì rộn ràng “vạn sự như ý”

   Nhưng, đó chỉ là câu chuyện văn hóa bặt thiệp, có lúc chân thành đôi khi sáo rỗng! Sự thật, con người sống trong xã hội bất định thường lo lắng ước mơ những gì? Hiện thực, họ chỉ hy vọng đời sống bình an, được kiểm soát chi thu tài chính và quyền an toàn, tự do trong căn nhà nhỏ của chính mình…

    Thế giới hôm nay gần gũi, nhưng chứa đầy đố kị. Nhìn về quá khứ lịch sử chiến tranh nhân loại, ít ai có đủ lạc quan cho ngày mai yên ả, khi những âm mưu học thuyết bạo lực vẫn còn tồn tại. Do đó, quy luật tự nhiên cũng thường bị phá vỡ do luật định xã hội tạo ra “có những lớp người ở đáy cùng xã hội nhưng luôn mang tư tưởng giai cấp thống trị”…
  
   Vẫn biết, cuộc sống cộng đồng xã hội loài người thường được gắn kết nhờ tôn giáo và chính trị. Và, cũng hiểu chính điều đó đã trói buộc vận mệnh nghiệt ngã, khắt khe số phận cho phần đông con người lệ thuộc. Chúng ta thường chọn thời điểm đi tìm niềm vui, vì thấy nỗi buồn đến đi không lựa chọn ngày tháng(?) Thôi thì…chuyện của tương lai hãy dành cho qui luật lịch sử và vận mệnh tạo hóa vận chuyển!

  Tâm lý tháng giêng người ta hay ôn lại quá khứ. Vì mùa xuân luôn rộn ràng nẩy lộc tình yêu, còn tết là gặp gỡ xôn xao câu chuyện đoàn viên. Hy vọng niềm vui sống con người sẽ vượt qua thần thánh khi có sự thuận thảo, đơn giản mở rộng tâm hồn tha nhân thì ai cũng có thể dễ dàng tìm kiếm cho mình một vài hạnh phúc độ lượng riêng tư, từ trong gia đình, bạn bè, láng giềng…

     Vậy nên, xin hân hạnh được “chúc mừng năm mới”!
                                                                                                              @thenhan

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2018

Cuộc tình trần thế...


Cuộc tình trần thế…

  “Tôi là người ngoại đạo, trưởng thành trong triết lý phật học. Nhưng, mang nặng kiếp thơ ca (cười) nên tâm hồn cũng yêu thương luôn những tà áo trắng thanh cao, trong ngần thơ mộng mỗi buổi chúa nhật sương lạnh, chiều về tan lễ...
    Người ta sanh ra đời vốn đã mang nợ! Nợ ơn nghĩa sinh thành, non sông đất nước, nợ lòng người tình đời, nợ tiền nợ bạc, nợ cả đam mê? Ta đều có thể trả cách nầy hay cách khác! Chỉ có nợ ân tình cũ, nợ điều xưa quyến luyến làm sao trả nổi…”


Đêm thánh nhớ…

Đêm giá buốt chân rơi buồn nghiêng phố
Đỉnh dốc tình dài lạnh bước chơi vơi
Trái tim đau lăn trả lại cho người
Xoa kí  ức chia ly tìm hội ngộ…
  
Xưa hun hút ôm bài ca thánh nhớ   
Nhạc vang lừng níu tà áo em bay
Bờ môi cong chạm nhẹ má thơm say
Run ánh mắt vờ trông vì sao lạc…

Trời sâu thẳm rong tuổi đời ngơ ngác
Ngờ đâu rằng Thiên Chúa mấy nghìn năm
Thả thiên thần xuống trần thế xa xăm
Cho vay nợ nụ hôn tình quyến luyến!

Ta vụng dại! Người cho em thánh thiện
Lấp lối về yêu dấu suốt trăm năm
Gói nỗi đau gánh nuối tiếc âm thầm
Mang kỷ niệm đeo ai hoài tan vỡ…

 Này em hỡi! thiên đàng nào bỡ ngỡ
Có đường chiều giận dỗi gió mùa đông
 Để một thời áo lụa trắng mênh mông
Tung cơn gió khoe phong trần vô tội…

Ta ngoại đạo con tim buồn thống hối
Mộng thinh không chuông vang mãi dư âm
Chỉ một lần lỡ dại lén âm thầm
Chỉ lần một ru đời đời nỗi nhớ…

Này em hỡi! Con đường tình đau khổ
Vẫn còn đây ngõ dốc hẹn đón đưa
Vẫn nằm đây lặng lẽ nhặt sao thưa
Vẫn ở đấy! đêm mùa đông thánh nhớ...

                                                @thenhan
Mùa đông trần thế…

Mùa đông đến chưa em?
Sao nghe băng giá lênh đênh địa đàng
Mùa đông phố mê man
Con tim trần thế thiên đàng lối xưa
Bên kia đồi hoa nắng
Lối dốc đời trống vắng, mùa trôi…

Chiều nao biết quen nhau
Bâng khuâng áo trắng thương sâu mộng đời
Giờ đây đã chia phôi
Đêm mùa sao sáng nguyện lời thánh ca
Con đường tình đã mất
Lối dốc đời khuất lấp, tình tan…

Mùa đông…
Yêu dấu nào xa xôi
Má hồng hờn đôi môi
Ngoan hiền mắt ướt sao trời
Tìm nhau…
Chẳng biết tìm nơi đâu
Lỗi lầm chuyện mai sau
Yêu Người hát khúc kinh cầu

Mùa đông đến hư hao
Sương rơi rét buốt xanh xao muộn phiền
Mùa đông gió cô miên
Lang thang hè phố bên miền dấu yêu
Qua dòng người bối rối
Nghiêng dốc đời thống hối, tình tôi …

                              Thế Nhân