Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Tình sơn nữ...



   "Phải nói rằng... đây là bài thơ hiếm hoi đầu tiên tôi “phiêu du” lãng mạn tuổi mới lớn…

Sở dĩ, bài này được dịch chuyển vào “trang thơ bè bạn”? Là vì…có vài lời còm “thơ họa” của bạn bè blog (yahoo cũ) muốn lưu giữ kỷ niệm, vốn liếng làm kẻ hát rong…và biết đâu, để bạn bè được “mua vui một vài trống canh”(cười).

    Đôi khi, nhiều lời thơ “còm” đối đáp trên blog khiến ta cảm thấy quí giá, thi vị…! Vì, nó gây cho ta một thứ cảm xúc tự nhiên, không đắn đo chau chuốt ngôn ngữ…"


   Lời tự tình:
   Nét đẹp tượng trưng cho mỗi dân tộc thường vẫn có cái gì đó khác nhau. Nàng sơn nữ xinh đẹp của núi rừng tây nguyên thật khó diễn tả…Hẵn nhiên tôi thấy họ đẹp tự nhiên nên vững bền: Mái tóc bềnh bồng hoang sơ và đôi lông mi dày thường cong vút lên, vàng hoe đầu ngọn lơ thơ theo nắng gió và ánh mắt có gì đó sâu hun hút, xanh thẳm, hiền hoang dại. Với thân hình săn chắc, bước đi nhẹ nhàng, nhanh nhẹn rất uyển chuyển trên lối mòn giữa rừng chiều…và bạn sẽ có cảm giác nỗi lòng rung động, thương vay một loài hoa dại đến từ thiên nhiên, đẹp hoang dã xao xuyến diệu kỳ …  

 Tình sơn nữ…


Nàng đứng đó giữa chiều hoang vô vọng
Tóc hững hờ như rừng núi xa xăm
Mặt trời trôi, mây chìm lắng âm thầm
Gió lá hát, bên đồi xưa lặng chết
   
Ta hằn vết phiêu du đời mỏi mệt  
Bởi đường về mất dấu tự nghìn xưa
Để trăm năm thuở ấy quá xa đưa
Ôm khoảnh khắc thời gian trôi biền biệt
Người sơn nữ gùi bóng chiều tha thiết
Lấp lối mòn trên cọng cỏ buồn khô
Níu nghiêng cành che triền dốc hoang sơ
Cây trút lá phai nửa màu thương nhớ …
Người lạc bước đi xa về dang dỡ
Buôn làng giờ đã mất từ hôm nao
Rừng xác xơ cây trơ gốc nghẹn ngào
Đời lao đao, tình hư hao xa vắng…
                                               @TN

  P/s: “Thật ra, thỉnh thoảng vào ngày 20/11 nào đó…là tôi nhớ đến một đoạn đời của mình.
   Ngày đó mới 20 tuổi đời. Bổng nhiên, tôi chán xã hội văn minh, xung phong vào tận các vùng rừng sâu biên giới làm giáo dục, văn hoá…Và vì là kẻ chán đờ,i xem thường mạng sống, nên trong mắt mọi người tôi trở thành Tarzan (có mặc áo quần) hi hi…
   Đâu chỉ có vậy, khi con người không màng đến danh lợi thì tự nhiên trở thành thần tượng được yêu thương khắp buôn làng gần xa…Suýt nữa tôi tưởng mình nhờ đẹp trai và tài hoa.(hic)
   Phòng giáo dục và các thầy cô chỉ nghe tiếng chứ không biết mặt (rất ít) vì tôi ở lỳ gần 3 năm trong rừng núi…Ấy vậy, mà tôi được phong tặng danh hiệu “Chiến sĩ diệt dốt”mới ác chiến…
   Không phải đó là chuyện vui mừng. Vì khi đã trở thành người danh dự cho ngành, tôi liền nhận quyết định “kéo” về làm ban thanh tra sở…Nghĩa là bị lôi trở lại “thế giới văn minh” mà trước đó mình đã tạm khước từ.
   Đừng nghĩ Tôi ngông? Vì ngông thì làm sao được dân làng kính trọng và học trò yêu quí. Trai gái làng nào khi tôi đến dừng chân, là họ vây quanh cùng nhảy múa bên ánh lửa bập bùng…trôi nổi nhịp nhàng tiếng chiêng cồng vang xa, âm thanh băng băng len lỏi vào mọi ngóc ngách của rừng sâu tăm tối (Quá ư là dzăn chương lun)! Hay những đêm trăng suông những nàng sơn nữ ngồi nghe tôi đàn hát…mà cảm “thương về cố quận” (Ủa sao giống coppy bài thơ SL@ĐGD). Đến nỗi khi ra đi họ khóc…làm tôi sợ mình trượt chân té ngã (hơ hơ). Chẳng qua là tôi hơi điên điên vì tính thích phiêu lưu, mạo hiểm…Tìm cái gì mày mò kiến thức nói lên số phận từ quá khứ!
   Nhưng cuộc đời vốn không bình yên…Rừng núi đã bị xâm lấn của nền văn minh mới. Tôi đành giả biệt và từ giã luôn ngành giáo dục vì nó không phù hợp với tâm tư mình nữa…Dẫu vẫn còn vương vấn “trăng mờ bên suối”, hoặc thích ru đời ngủ quên trên đồi hoa dại Dã quỳ mơ tìm một mùa xuân mới…”

Sau đây, là những lời commend được “sao y bản chánh”:

+ Lời còm thơ họa của Mỹ Uyên bao giờ cũng “hóa thân” vào hiện thực:

Hehe! N2Y qua, đồng cảm với TN@ nè! -  Nhập vai "sơn nữ phà ca" đây:

..... Ôi cay đắng!
 Em đứng đó giữa rừng hoang vô vọng
 Tóc cằn khô buông rũ chẳng buồn lay
 Tiếng chim chiều kêu thảng thốt xa ngày
Gió ngừng thổi suối ngàn như lặng chết! .

Em ôm mãi vết thương đời mỏi mệt
 Mẹ cha lìa mất dấu tự nghìn xưa
Năm mươi con chừ thuở ấy cha đưa
 Anh về biển bốn ngàn năm biền biệt... ..

Em bên mẹ gùi bóng chiều mải miết
Tạo lối mòn dẫm cọng cỏ buồn thiu
Nuốt nhọc nhằn cơ cực chẳng hề kêu
Nhìn cây chết núi đồi trơ thương nhớ! ....

Ai không biết núi rừng là hơi thở
Tay các anh* đốt rụi cả thế sao!?
Em giờ đây lau nước mắt nghẹn ngào
Gia tài mẹ hết rồi, ôi! cay đắng! ....
.
( *Các anh: chỉ những kẻ đốn cây, phá rừng, đào núi...)

… Nên, thường khiến cho @thenhan luôn làm lãng tử theo "đuôi" theo mãi:

Anh đã biết nàng Châu Pha* vô vọng
 Người sơn nữ bông hoa của núi rừng
 Đẹp đơn sơ dòng suối lệ rưng rưng
 Đang thổn thức giữa chiều hoang lặng gió.

Anh ở đó muốn ôm đời cọng cỏ
Kéo gió về day dứt lá hát ru
Mơ ngày qua cây hò hẹn sương mù
 Đồi xưa cũ cỏ non trèo triền dốc  

 Anh ngồi đây hoang vu tình cô độc
 Mẹ cha buồn thao thức mấy nghìn năm
 Ta chia ly trong nỗi nhớ âm thầm
 Lầm hội ngộ trăm năm làm khốn khó  

 Ai cũng biết tình yêu muôn lối ngõ…
 Nở lòng nào quên bóng mát xôn xao
Để đường về trơ trẻn những vì sao
 Rừng xa vắng tình xưa đành cay đắng! …

 (* Tên nàng sơn nữ trong chuyện tình “Nỗi buồn Châu Pha”. Đóng vai sơn nữ cũng dúng...Chỉ có chổ "quệt nước mắt"(làm gì có  khăn)hi hi…)

    + Trong khi đó, SƯƠNG LAM (Nhã My) lại còm…thay đổi đoạn kết như để chọc ghẹo:

Người sơn nữ gùi bóng chiều tha thiết
Lấp lối mòn trên ngọn cỏ buồn khô
Níu cành nghiêng che triền dốc hoang sơ
Cây trút lá phai nửa màu thương nhớ(TN)

 Ta một thuở hồn mơ tình bỡ ngỡ(NM tiếp)
 Nay về đâu trăng cố quận ngậm ngùi
Đã xa rồi rừng núi buổi hoang sơ
Nghe tiếng hát của nàng bên suối vắng

Ta giờ xa nghe xót xa thầm lặng
Núi rừng ơi ! Sơn nữ (đã theo chồng!)hic hic...
Nàng gùi con nay  xuống phố ...đi rong
Biết có nhớ chàng trai đàn (hát)  thuở nọ!    

Làm @thenhan bị luống cuống…thắc mắc:

Ơ.... Nếu thuở nọ lối xưa vẫn còn đó
 Và phải chi sơn nữ đã lấy chồng
Nàng địu con xuống “bát” phố đi rong
Gùi tình lỡ hững hờ đem trả lại …
 Thì ta đây, đâu phải lòng nhớ mãi
 Nợ tình Người bên triền dốc suối mơ
Ai chạnh lòng lấp lối đến hoang sơ?
 Rừng đã chết tình xác xơ cũng hết…

( NM Đừng gùi con sau lưng, nó hổng bú được! Đa tạ...)      

+ Riêng...Tùng Trang vừa còm vừa le lưỡi:

  Tazan lên núi làm < Thầy giáo >
Ngẫn ngơ sơn nữ hút hồn ........
 < Tháo giày > tặng người thương
Tình < chứa chan > ngày tháng
Trai phố thị < chán chưa > !
Đành bỏ ngõ < giáo án >
 < dán áo > chử phụ tình
Sơn Nữ hoài vô vọng !
Thế nhân hoài nhân thế !!!    

…khiến @thenhan phải á khẩu, lúng túng (hic):

   Hơ hơ…@TTrang làm thơ ý tứ "chữ chơi" dzui thiệt (hay là).
  Hic…(xúi bậy):
 “Tháo giày” mà tặng người thương
 Có ngày bị rượt…hết đường leo cây
 Tặc- giăng hổng biết đu dây…
 Đu qua đu lại rớt (chức) thầy thế nhân!

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

Nỗi buồn "tôn sư trọng đạo"...



Nỗi buồn “Tôn sư trọng đạo”!
(Suy tư…)



    Có câu: Sự thật thường mất lòng người (!), còn lời nói dối lại dễ được tha thứ(?)

   Đương nhiên, khi nói ra sự thật thì phải hết sức tế nhị rồi! Nhưng, không trung thực trong giáo dục thì lòng tự trọng lấy đâu ra mà tha thứ?

   Nhiều người nói: Người Việt có tính đố kỵ nên thích thổi phồng, rình rang mọi việc!? Tôi nghĩ điều đó chỉ đúng với những kẻ tham phú quý nên bày lễ nghĩa, người thiếu thốn chữ nghĩa thích bám quyền lực…trong một hoàn cảnh xã hội còn bị nhiễu nhương văn hóa, hỗn mang pháp trị! Còn tâm hồn Việt? Thât ra, ai cũng có thể cảm nhận từ trong văn hóa nhân gian: Họ đều mơ ước một cuộc sống thanh bình với hạnh phúc thảnh thơi, bình dị…

   Mọi sự kiện và phương pháp lý luận đều có lý lẽ và hoàn cảnh đặc thù riêng của chúng! Nhưng sẽ  khác nhau về quan điểm giữa người  học đạo và người đi tìm đạo? Có lẽ, điều đơn giản là vì họ khác nhau ở chỗ đang ngủ trong niềm tin, hay thao thức cho tương lai…

   Lịch sử đã qua: Thời phong kiến…xã hội luôn lệ thuộc và bị tác động bởi quyền lực (quyền lợi) từ một tập đoàn thống trị nào đó (vua chúa, quan lại). Và, để có hệ thống chính trị…người ta ghép nối ý nghĩa của hai chữ “Quốc gia”hay “nhà nước” để kêu gọi người dân quy tụ thành những “thảo dân”nằm dưới một nền giáo dục đạo đức “luân lý”có nấc thang pháp chế cao thấp: Quân - sư - phụ (Vua, thầy rồi mới đến cha). Người “thầy” ở đây đương nhiên là những quan lại…

   Không riêng ở phương đông? Chức “Thầy” còn được dùng cho cả thầy tu ở phương tây và các vị giáo chủ ở vùng trung đông. Và, sách lược trị vì bằng lợi dụng tín đồ tôn giáo thay cho tư tưởng pháp chế “vi quân” cũng không hề khác nhau là bao…

   Riêng, học thuyết “quốc sách” trị nước, “tề gia” đến “bình thiên hạ” của Khổng Tử rất nổi tiếng và được vài nước phương đông (Nhật, Hàn) một thời súng sính cắp sách theo học. Dù ở góc khuất lý luận tiềm tàng đâu đó cũng có gật gù về giá trị dân chủ, thừa nhận “dân là gốc”, nhưng vẫn gọi là…“tiểu nhân”? Với lý lẽ có chút xíu áp đặt khiên cưỡng…vậy nên, chẳng phải vô tình ngộ nhận biến lễ giáo thành tôn giáo (nho giáo)? Để những giáo điều, luân lý đó…kéo dài mãi rồi cũng sẽ có ngày trở thành “truyền thống”cho đời sau: Tôn sư trọng đạo…

   Nhưng may thay…sự thật, trong lòng cội nguồn nhân tính vốn bình đẳng, thế gian thường có sẵn ân nghĩa và lòng bao dung lẽ phải! Nên không phải ai cũng đồng ý với hệ “tư tưởng”bảo thủ đặc quyền suy tôn giáo dục kiểu pháp chế dành riêng cho “môn đồ” như thế? Tâm tư nhân gian chỉ thường ca ngợi (khuyên nhủ) bằng những giá trị hạnh phúc có thực, gần gũi từ trong cuộc sống nhân ái: Lòng mẹ, tình yêu! Bởi, trong đó là đã đủ chứa đựng bao hàm nhiều ý nghĩa: Nguồn cội, tình cảm quê hương, bạn bè, xóm giềng …

  Phải chăng? “Tôn sư trọng đạo” chỉ là châm ngôn xuất phát từ quan hệ giáo phái: Sư phụ và môn đệ với lời thề đạo đức theo tôn chỉ hay nghiệp vận đạo và đời…chứ không phải khẩu hiệu dành riêng cho người dạy học trò (giáo viên) chữ nghĩa phổ thông như ngày nay. Vì, đối với khoa học giáo dục: Mục đích nhân văn hiện đại là hòa hợp dân sinh để kể thừa và khai phóng xã hội. Vì thế, không phải vô tình có câu “học thầy không tày học bạn”(!)

   Nếu chỉ đổ thừa cho quá khứ hoàn cảnh khó khăn kinh tế kéo dài, hoặc là do phương thức kinh tế thị trường hiện tại nhũng nhiễu…nên sự học không còn mặn mà so với “miếng cơm manh áo” là điều ngụy biện! Chẳng qua, sợ rằng…bị hụt hẫng kiến thức cao thượng nhân sinh, nên không hiểu “Trọng thầy mới được làm thầy” để rồi gây lục đục cho xã hội ưu tư “không thầy đố mày làm nên”

    Những ngữ điệu thường hào phóng lãng mạn, tạo ra chút thăng hoa khi ca ngợi: “Nghề cao quí nhất trong các nghề cao quí”, “kỹ sư tâm hồn”, “trồng người”. Đó là những lời hoa mỹ! Người ta chấp nhận những tu từ thơ ca…nhưng, không có nghĩa người ta thừa nhận những ví von phóng đại, cao ngạo đó là đặc quyền của bất cứ ngành nghề nào trong cuộc sống vốn bình đẳng, nương tựa tùy thuộc năng lực, vị trí mưu sinh và cống hiến…

   Ý nghĩa của những thành ngữ thường đơn thuần là lý giải tình cảm bằng hình tượng, vay mượn chữ nghĩa: “nhất tự vi sư bán tự vi sư” đôi khi chỉ là ý tứ của duyên với phận! Những ngọn gió “thuần phong”hát ru lòng người như thế thường có quan niệm “mỹ tục” bắt nguồn từ phong tục văn hóa tư tưởng xứ Trung Hoa xa xưa…So với hiện thực văn hóa quốc ngữ chơn chất thuần Việt phần lớn hiện nay lại là thứ ngôn ngữ lặp cập, cao siêu, bí ẩn và dị biệt?

   Giáo viên là nghề bút mực đã đưa văn chương vào đời duy nhất thường được tin tưởng và kính trọng! Vì ở đó, chỉ có giá trị thanh cao học vấn và nhân cách đã được mô phạm. Họ không nói lời bóng bẫy gió đưa, không gian tâm tư của họ là những niềm vui cùng đôi mắt trẻ thơ hồn nhiên cần ê a chia sẻ, dạy dỗ. Xã hôi yêu quí và nâng niu…vì nghiệp dĩ hạnh phúc của người thầy vốn lặng lẽ, thanh bạch tận tụy, cần mẫn ươm mầm đón đưa trẻ thơ nên người, hữu dụng! Chỉ uớc sao? Đừng để đồng tiền tiêu khiển, quan chức chỉ đạo nghề nghiệp, hoặc đến lai vãng nhuộm màu học vấn thói đời…

   Tình cảm của con người thuộc về nơi tử tế hơn là khoe khoang chốn hoa hòe hội chợ! Sự xói mòn lương tâm thường là do hình thức văn hóa kiểu cách đẩy trôi về một hướng vu vơ? Cũng như người ta dễ nhầm lẫn một cách cố tình đánh đồng khoa học duy vật thành vật chất phù phiếm là tiến bộ? Sự “tiến hóa”học thức thuộc về bước tiến khoa học chứ không phải tô son dung mạo con người, nghề nghiệp! Vì khi tâm sinh lý và bộ não khác nhau sẽ tạo ra gánh nặng nhân cách và hành vi bất thường oái ăm cho xã hội…

   Ngày nay, nhiều người hiểu rằng: Tình thầy trò thanh cao hơn là thứ ngôn từ ơn nghĩa gió bay, “làm ơn mắc oán”, khẩu hiệu, bằng khen. Vì đó…chỉ là dấu vết tao nhã tình cảm mà dòng đời tự nhiên xuôi mãi, được bắt nguồn từ trong tâm thức thông qua cả một thời niên thiếu hương hoa…Trong đó, chỉ chứa đựng kỷ niệm hồn nhiên và hoài bão tương lai trong sáng! Vì là, ở chốn bình yên nên đã có sẵn vốn liếng ân tình từ thuở có thầy và trò. Do đó! Nó không hề vay mượn ngôn ngữ kiêu sa hay hí ngôn “hiếu học” ru ngủ sự sùng bái, khiến thầy và trò phải ái ngại lương tâm, lục lọi lại giá trị,  gánh nợ kiến thức…