Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2019

Viễn Phố...


VIỄN PHỐ
(Ghét tặng nhỏ Lê xóm Gà Cồ*)

(Hình biểu tượng)

Đời xuôi về viễn phố
Mòn gót ngày xa đưa
Con dốc dài bóng đổ
Phơi cuộc tình nắng mưa…

Ngày đi trời thở gió
Lộng áo mùa trăm năm
Cây thông già lận đận
Ru phận Người phôi pha …

Em, có về phố nhỏ
Ghé quán đời lênh đênh
Trên đồi xưa duyên nợ
Trả treo chiếc môi mềm…

Anh, suốt đời có lẽ
Ngóng biển hồ trăng thơ
Xa thuyền loan hiu quạnh
Đợi thêm chút tình cờ…

Thời gian hờn dĩ vãng
Chạnh nhớ từng đông qua
Cơn gió chiều chạng vạng
Đời cạn tình thiên thu…

                          Thế Nhân


* Trong truyện “Lũ nhóc xóm Gà Cồ” của Hoàng Thị Viễn Du. Đăng (2015) trên trang Phố Núi và Bạn Bè http://www.nhuygialai.com/2010/10/trang-hoang-thi-vien-du.html; và tường facebook Hoàng Thị Viễn Du.

P/s: Lần đầu, Tôi đến Pleiku vào mùa hè (1972). Bầu trời tưởng như quá gần. Phố xá ngập chìm trong mưa bay. Chân trơn trượt, áo quần lấm tấm bùn lầy đất đỏ…thấy lòng hoang mang dễ sợ!
   Nhưng, khi trở lại đầu mùa đông tôi mới chợt nhận ra bài thơ “Còn chút gì để nhớ” (Vũ Hữu Định) mới là hiện thực đời mình…
  Nếu nói về kỉ niệm tuổi thơ, thời cắp sách đến trường thì tôi chỉ là lữ khách! Nhưng, nói về kí ức hành trang sinh tồn?Thì chắc hẵng vẫn chất đầy dĩ vãng cho đến tận cuối mùa nhật nguyệt! Dù đã hư hao hoặc đôi lần cố tình thả rơi vãi cho gió núi, mưa nguồn cuốn đi…
  Đó là chưa nói…vết xước yêu kiều những bóng hồng tạt nhẹ qua đời mình, nhát ma cuộc tình bỏ lại (cười)

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

"Tình về trong mưa..."


“Tình về trong mưa…”

   Hình như, tôi đến Sài Gòn lúc nào cũng vào khoảng tháng 6-7! Nên, mưa nắng vẫn thất thường như tình đời, lòng người (cười)!

   Xe cộ đông đúc chen chúc, rất khó lựa chọn thời gian để ghé thăm nhau. Hơn nữa, “đôi mắt người xưa” giờ không còn trong veo nữa! Về đêm, đường phố lập lòe hoa lệ nhìn ai cũng đẹp như nhau, sợ lầm lẫn người cũ bị lạc lối quay dzề (hic)...

   Lần này đến vì công việc gia đình nên chưa có thời gian hò hẹn. Xin cảm thông…chờ “See you again” vậy!




Tình như mây nước
Thoáng qua cuộc đời
Đèn vàng hiu hắt
Lỡ soi phận người
Người về trong mưa
Qua cầu chở gió
Gió thôi hẹn hò
Phố vắng lề thưa                                                                     

Sầu dâng lên mắt
Khiến môi ngập ngừng
Buồn len ngõ tối
Bước chân ngại ngần
Người về đơn côi
Rơi hờn ướt áo
Thấm đôi vai gầy
Tóc rối mưa bay

Mưa rơi rơi đều
Theo nhau một chiều
 Dòng đời xuôi mãi
Xói mòn tình yêu
Mưa bay bay hoài
Ngược đường mệt nhoài
Ghé bờ đứng đợi
Vớt tình nguôi ngoai…

Tình nào tôi nhớ
Trên giấc môi hồng
 Mộng nào cho em
Vết son tình trần
Đường về đêm thâu
Phố đời yên ắng
Lá rơi nhẹ nhàng
Xạc xào tình câm…