Xuân già…
Mỗi
mùa xuân đến, già thêm một tuổi.
Ở tuổi 60 thấy người ta vẫn
còn ca “Em ơi, có bao nhiêu 60 năm
cuộc đời…”. Nhưng, khi đã chập chững
vào tuổi 70 không biết có nên “hát hò” nữa hay không? Hoang mang quá (cười)!
Vì, định mức “thất thập cổ lai
hy” thì đã là thọ (già). Tất nhiên, cũng đâu đó thấy cây già cỗi vẫn cố sinh chồi nẩy
lộc, hoặc vài bông hoa hinh như vẫn khoe sắc, đong đưa trong (hóng) gió..
Chúng ta sẽ không nói về kiếp
người vô thường hay định mệnh (tôn giáo), thân phận giai cấp (chính trị) hay bàn bạc vận mệnh tình-tiền (số phận) để nói về
sự khác biệt! Ở đây, chỉ là chuyện vui buồn về định luật sinh học, cảm xúc đời
người.
Người ta thường nói “Gìa hay bảo thủ, trẻ thường bồng bột…”. Nhưng, đó là nói về tính cách, tình thế vô tư, không luận đến sai hay đúng?
Thật ra, sự khác biệt già và
trẻ chỉ là vị trí ở thời gian đời người! Người già nào cũng đã đi qua thời
tuổi trẻ. Còn tuổi trẻ sẽ (chưa) bước đến tuổi già, nhưng cũng không có nghĩa
họ không nhận thức được điều đó.
Người già đã trãi qua dòng
sống, hành trình cuộc đời. Nhưng, mỗi ”thời đại” có thể thay đổi, các kinh
nghiệm đôi khi chỉ thuộc về quá khứ! Vì vậy, “khoảng cách thế hệ” vẫn là điều có thực. Những quan điểm vị kỷ, ơn
nghĩa công lao không phải khi nào cũng là lẽ phải…
Điều mặc định: Ước mơ và điều
hạnh phúc (già hay trẻ) cũng có cảm xúc như nhau. Chẳng qua là sự khởi đầu hay
hy vọng cuối cùng.
Sự học ở nhà trường đều có
chung mục đích. Sách giáo khoa, giáo trình cũng có thể lỗi thời. hạn đinh tùy thuộc vào sự vận hành của xã
hội! Điều dị biệt (nếu có) là do hoàn cảnh văn hóa và tâm sinh lý của mỗi
người! Sự lầm lỗi, thường là do sai mục đích, hoặc tham vọng quá mức(!)
Mùa xuân chỉ là quy ước chu kỳ
thời gian tự nhiên, không phải khu vực đia lý nào cũng có hoa tươi, nắng đẹp(?)
Vật chất hay tinh thần vốn thuộc về nhu cầu cảm xúc. Và, tâm lý con người cũng
bị chi phối bởi không gian, thời gian. Trong khi “công thức tâm lý” là những
biến số mông lung…
Vì vậy, cuối đời người già
(như tôi) không phức tạp đi tìm định nghĩa về sự thành đạt, sự hơn thua không
còn ý nghĩa tranh luận nữa! Có lẽ vậy, nên ở một mức tuổi già nào đó con người ngã về
hướng tâm linh, một sự lựa chọn hành trang nhẹ nhàng hơn. Tuy vậy, niềm tin phi
thực tế cũng có nhiều khiếm khuyết so với cuộc đời thật.
Khoảng cách thế hệ có thể khác
nhau về quan niệm so với mưu cầu dài ngắn sinh tồn. Nhưng, tâm lý con người mới là “mệnh
đề” sống? Và, thường là người ta nói đến tâm hồn (thơ ca) và lối đi về của sự tử tế…
Khi bước vào tuổi già
(hic) con người có mất mát điều gì không? Nhưng, chắc chắn con người phải “buông bỏ” thời hồn nhiên, để chấp nhận sự tự nhiên.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét