Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

Tình về...

Tình về…


Mây về buông đồi nhớ
Xõa tóc chiều gió đưa
Mắt cười thưa nắng đổ
Sương phơi dốc hẹn hò…

Khi ngày về quạnh quẽ
Giá buốt tình tái tê
Chân buồn qua ngõ chợ
Tay trơn vuột lời thề…

Người về rong ngày tháng
Cút bắt  mùa hư hao
Thời gian rơi bóng đổ
Vẫn thấy đời lao xao…

Cõi tình khua dĩ vãng
Lấp lánh đường phố xưa
Trên bờ môi ai đó
Còn dấu vết tình thừa…


                       Thế Nhân

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

Đời như mơ...

Đời như mơ…
(Nhã luận…)


   Hai tháng qua tôi (@thenhan)…lang thang rong chơi, để thấy mình thảnh thơi! Muốn thảnh thơi…thì chiếc ba-lô hành trang trên vai phải nhẹ hều, túi tiền không quá nặng (cười)…khi ấy họa may mới thong dong, nhẹ nhàng nhìn được cuộc đời thênh thang, cảm nhận được hiện trạng xã hội với những giấc mơ đời nhọc mệt …

   Có mấy mộng ước thực tế nằm trong cuộc đời hạnh phúc và có bao nhiêu giấc mơ hoang đường dạo khúc chiêm bao hụt hẫng? Tất nhiên, không có ước mơ nào là không có giá trị riêng của chúng. Vì nhờ có những mơ ước ngóng trông mà con người cố lấy thêm chút niềm hy vọng, lòng tin yêu để vui sống…

   Tuy vậy, không thể phủ nhận có những ước mơ ích kỷ (cá nhân, bè nhóm) làm lịch sử phát triển chậm chạp, mất bình đẳng và những mơ tưởng huyễn hoặc thiên đường xa xôi khiến cho văn hóa xã hội vào đời trở nên nô lệ, hèn kém hơn…

   Trong một bức tranh xã hội…sau khi trãi qua nghèo đói vật chất và văn hóa suy kiệt, thì đồng tiền tiến lên ngôi vị tiên phong làm nấc thang danh vọng, quyền hành duy nhất biến thành số phận, để chỉ ghép nối chúng thành định mệnh hoang mang! Khi ấy giấc mơ hỗn mang hạnh phúc: Tình yêu và tiền bạc thường gắn kết chung một con thuyền trôi giữa dòng đời chật hẹp…là đối tượng (đối tác) giữa “đại gia” và “chân dài”, để hoàng tử và công chúa trở nên khan hiếm! Nàng Lọ Lem trong cổ tích ngày nay đành liều lĩnh mơ ước, mò mẫm đi tìm lâu đài thiên thu…

     Những giấc mơ con người phụ thuộc vào thức hay ngủ? Có lẽ, nó phụ thuộc nhiều vào bộ não suy tưởng hay quan niệm văn hóa “triết lý sống” đang rao giảng ở xã hội đó! Phải chăng? Khi  người ta chỉ thích sống và hành động bằng quan niệm (tư tưởng) thì hạnh phúc bao la đã bị diệt vong…

    Dù ước mơ đó có là mục đích: Vật chất, tình yêu, hay tinh thần đi nữa…thì chúng hẵn vẫn có giá trị lẽ sống riêng ở đời! Chỉ khi nào giá trị hiện thực chúng bị mong manh, thay đổi …là bởi nền tảng đó được xây dựng bằng phương tiện gì? Tiền bạc, quyền lực, bằng cấp, tài năng hoặc đơn giản chỉ là sự hồn nhiên…

    Mơ ước con người thường cao hơn thực tế mà chúng ta đang có. Nhưng, chỉ ở nhu cầu chừng mực dễ hiễu: Ước mơ của người tàn tật  được là người bình thường! Trong khi kẻ nghèo khó mong đủ ăn…thì kẻ có dư tiền dùng mơ danh vọng và người có danh vọng lại tiếp tục kéo dài giấc mơ thêm quyền lực?

   Thường, “lổ nhỏ” mới bị đắm thuyền…thì “ước mơ lớn” phi hiện thực, xa xỉ lại luôn tạo ra khủng hoảng niềm tin!? Có những mơ ước lẽ ra không cần thiết, thừa thãi, quá vọng tưởng sẽ đè nặng lên đời người, hao phí nhân cách, hủy hoại bớt thời gian thần thái…

   Có lẽ, ước mơ có lòng tha thứ, bao dung đời thường sẽ dễ thành công hơn với một ước mơ lấp ló vị kỷ, bội bạc…