Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Hy vọng đã vươn lên...



   HY VỌNG
  (Tâm tình...và thay cho lời chúc một mùa xuân mới!)
  
   Mùa xuân thường đem đến cho con người những điều mơ ước. Và vì, đã ước mơ nên cần có thêm hy vọng (!)

   Cũng có mơ ước thần tiên xa xôi ru đời mộng mị. Có những mơ ước nhỏ nhoi đơn sơ, ngày qua ngày cằn cỗi gỡ gạc niềm tin (?) Và cũng có những mơ ước lớn lao, chí cả…

   Có người chỉ đơn giản, xót xa nuôi hy vọng mong được bình yên, qua khỏi bịnh tật, nghèo đói. Nhưng, cũng có người cầu kỳ bám hy vọng thành đạt, ngồi cao hơn thiên hạ…thoả chí khôn ngoan. Vậy, bạn mơ ước điều gì? Và sự hy vọng nào? Đến đâu mới gọi là giới hạn…

   Sự thật, chúng ta thường ngỡ rằng hoài bảo hy vọng được khai sinh ra từ khi có ước mơ… mà đâu hề nghĩ rằng niềm tin hy vọng thật sự chỉ vươn lên thắp sáng từ trong tuyệt vọng. Bởi hy vọng thường kết tinh bằng ý chí và nghị lực giữa ranh giới sự sống và cái chết, giữa mất mát và tồn tại…hơn là nói đến những tham vọng, cầu được ước thấy như người ta thường nhầm lẫn. Có lẽ, ngưòi ta thường ngộ nhận ý nghĩa, gía trị sự thật của lẽ phải Mong ướcniềm hy vọng

   Không có gì bi ai hơn khi người ta tuyệt vọng và cũng không có gì hào phóng hơn khi hy vọng lại khởi nguồn từ tuyệt vọng.

   Người ta có thể quên mối tình đã mất, để hy vọng tìm một tình yêu mới bằng lòng tin mới trên tình trường cũ…

   Người ta có thể hy vọng sự mất mát lớn lao nào đó…sẽ thay thế, tìm vui từ nhận thức vô thường, định mệnh bởi cuộc đời bão tố …

  Người ta có thể hy vọng giữa những tham vọng, thói quyền hành, bạo lực chiến tranh…rồi cũng sẽ cạn kiệt dẫy chết để bón nầm đơm hoa ra mộng ước hoà bình, quyền sống công bằng ở tương lai…

   Hy vọng không phải là đi tìm giấc mộng đã chết mà để tìm ước mơ mới nẩy sinh.

   Và hy vọng thường ươm mầm xanh từ lòng bao dung.
  
 Thường người ta níu hy vọng để được sống, được hạnh phúc. Có những hạnh phúc thuận lợi tự nó đến và cũng có những hạnh phúc được đánh cuộc bằng gian nan. Có những hào hứng hạnh phúc dâng trào hương hoa náo nhiệt…thì chắc cũng có những nỗi niềm hạnh phúc buồn lặng thinh. Miễn là ta luôn biết tô điểm, kiến tạo hy vọng? Dẫu tia hy vọng chỉ được thắp sáng lên một chút nhỏ nhoi giữa mênh mông đêm trường tăm tối!

P/s:   Vài người bạn thân của tôi hồi còn trẻ…Họ muốn tôi hát nhạc tình Vũ Thanh An vào đêm khuya, trong bóng tối. Còn buổi chiều, thường họ thích tôi hát những bài của Trịnh Công Sơn, Đoàn Chuẩn hay Từ Công Phụng…Riêng, nhưng đêm trăng sáng trong veo thanh bình, họ lại thích nghe những bản nhạc “sến” bình dân giản dị, có chút gì đó chân thực xót xa tan vỡ lẫn bình yên số phận, hạnh phúc xa xôi…
   Nhưng, khi có một mình...tôi lại hay hát những bài du ca, nói về thân phận, quê hương, dấu vết chiến tranh với những tan hoang mất mát, rách nát tâm linh…tìm chút gì đó hy vọng, phôi pha…
    Mỗi người có vài sở thích riêng. Mặc dù, tôi có thể sử dụng được nhiều dụng cụ âm nhạc và thường chơi say sưa Rock venture (Mỹ).Tuy vậy, tôi rất không thích những ca khúc âm nhạc viết pha trộn phát âm với ngôn ngữ “lai căng” (hát bỏ dấu từ Việt) phần nhiều như bây giờ…
   Vì vậy, khi trở về với riêng mình, tôi lại thích hát những ca khúc thuần tuý âm hưởng Việt với cây đàn guitar. Vì Guitar thùng…rẽ rề, không “quí tộc”, không cầu kỳ, sang trọng, không mượn nhờ âm thanh điện tử…Có lẽ, phù hợp tính cách “nghèo” đơn giản của mình?(cười).
   Sau đây, @TN hát một bài du ca nổi tiếng của Nguyễn Đức Quang…nó luôn là tia hy vọng làm hành trang “đầy đủ” đã theo tôi rong chơi từ thời niên thiếu… bên lề số phận lịch sử, cuộc đời. Và cả những cái tết lang thang không nhà xưa lắc lơ…



   Có lúc...những cuộc tình đã “mất hy vọng” lại làm hy vọng cho những kỷ niệm đẹp! Ai có “mùa xuân xưa” thì cứ hát nhạc buồn cũng được…(cười).

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

HOA KHÔ (Trang thơ bè bạn)



HOA KHÔ
(Thơ của Châu Thanh Thuỷ)  
  
   Hoa khô…bây giờ cũng là sản phẩm nghệ thuật được nhiều người yêu thích. Tất nhiên, làm hoa khô để có thể giữ nguyên được mầu sắc thì cần có qui trình kỹ thuật và nghệ thuật trưng bày thưởng lãm…Tuy vậy, thưởng thức nghệ thuật phần lớn “hoa khô” thuộc về lĩnh vực tâm tình cảm xúc nhiều hơn…là đơn giản chỉ thách đố với thời gian.
   Phải chăng? Sự đơn giản có khi chính là màu sắc, hương hoa đôi lúc bắt nguồn nơi lặng lẽ (!).

   Nhưng, tựa đề “Hoa khô” ở đây@TN sẽ giới thiệu với mọi người về một bài thơ của Châu Thanh Thuỷ: “Hoa khô” của nàng có một cái gì đó rất “hương hoa” trần tình: Có chút gì đó xót xa thoáng qua ưu phiền, tưởng chừng như chao đảo mang theo tâm tư, hoài niệm...nhưng vẫn khoe sắc “lặng thầm” “tuôn nhựa sống” hoa đời…


   ( "Chôm"hình bên blog Châu Thanh Thuỷ, cảm ơn nhìu...)
   @TN nhìn thấy Thanh Thuỷ khá lâu trên blog, nhưng không quen biết. Thỉnh thoảng làm khách lạ lang thang buồn đi đây đó...ghé mắt nhìn qua cửa sổ (windows) ngắm dung nhan “baby”nàng (cười)…xem đang nổi đoá hay dịu dàng?  
    Cô ấy viết văn chương, thơ ca như bút ký thường nhật…không cần chau chuốt kiểu cách. Đôi khi thẳng thừng, gai góc, ương bướng, thách thức…nhưng chẳng thừa thiếu từ ngữ vô ý bao giờ(!) Nhưng, không hiểu sao? Tôi (trừu tượng) vẫn cảm giác để thấy người phụ nữ này có sự uyển chuyển sâu sắc, ẩn chứa mềm mại dấu yêu, ngoan phận hơn “hình thức” người ta tưởng…(?)

   Tôi nghĩ và cảm ý rằng: Đây là bài thơ xuất sắc về diễn cảm tâm tình của một bông “Hoa khô”: Bởi từ...“Chẳng thể mãi ngày xuân thắm” nên “như chiếc lá vàng”, đành “bơ vơ, chập choạng”, tiếc  nuối cho một “mảnh trăng tan”…Hỏi? Hình tượng "lá vàng, trăng tan" và ray rức tính-động-từ “bơ vơ -chập choạng”…không tạo sống động, gây ấn tượng mạnh về ngôn ngữ thi ca sao được?  Nó có vẻ thương đau...vừa tiềm ẩn sắc màu, âm hưởng vô cùng diễm lệ…

“Chẳng thể mãi ngày xuân thắm
Ta như chiếc lá đã vàng
Bơ vơ giữa chiều chập choạng
Tiếc thầm một mảnh trăng tan…”

   Các điệp từ: Trơ trơ, khô khô, chao chao, xơ xơnghe như vừa xót xa, vừa ngạo nghễ, tưởng như dễu cợt duyên nợ với chính mình (?). Nó như điệp ngữ ca dao, giống nhịp thanh điệp khúc khô khan, rạn vỡ của một bài ca mặc định…
   Kết cấu bài thơ của Thuỷ chẳng biết vô tình hay hữu ý…lại có bố cục văn chương rất hệ thống, trở thành nghệ thuật ăn nói, diễn đạt chữ nghĩa, mà còn đâu đó hé lộ tâm sự, lý giải mệnh khúc nhân duyên hoa tình, duyên ngộ…nghe oái ăm, hay ho đến lạ!

“Ai qua đường trần bụi bặm
Mới hay tình cũ lặng câm…”

   Thế Nhân có thể là người quá “đa đoan” cảm xúc và chỉ quan tâm đến văn phong, tư tưởng…nên khiến mọi thứ thăng hoa và trở thành kiêu sa hơn tâm hồn người(?). Vì vậy, các bạn bè có thể vô tư, từ từ thưởng ngoạn theo ý của mình nhen!
  
HOA KHÔ

Chẳng thể mãi ngày xuân thắm
Ta như chiếc lá đã vàng
Bơ vơ giữa chiều chập choạng
Tiếc thầm một mảnh trăng tan

Trơ trơ một đời giông tố
Khô khô ngày tháng thay mùa
Chao chao cánh buồm duyên nợ
Xơ xơ sợi tóc dần thưa

Hoa khô bốn mùa héo úa
Lại tuôn nhựa sống lặng thầm
Ai qua đường trần bụi bặm
Mới hay tình cũ lặng câm
                  
                       Châu Thanh Thuỷ

Tình cạn

Thuyền trôi nửa mùa hương phấn
Cạn tình lạc bến duyên sâu
Chao buồm gió đưa mấy bận
Trơ hương mỏi cánh hoa sầu

Thời gian ghen hờn nhan sắc
Hong đời nhạt bóng hoa xưa
Xuân xanh xô tình mắc nợ
Màu tươi hoa héo cũng thừa…

Cuộc đời bao mùa trêu phận
Gió đùa  lận đận đam mê
Hoa khô hình hài vẫn thế
Mong manh diễm lệ ai ngờ…
                              Thế Nhân
(@TN chỉ cảm hoạ theo ý mình thui…nhe Thanh Thuỷ)