Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Những người khốn khổ...

Những người khốn khổ…
(Câu chuyện xã hội…)



  Thực ra, “những người khốn khổ” có tựa đề Les Misérables. Một tiểu thuyết nổi tiếng thế giới từ lâu (xuất bản 1862) của nhà đại văn hào (Pháp) Victor Hugo… mà hầu như bất kỳ một học sinh trung học nào cũng biết (học) sơ qua văn học. Và,  bản dịch đầu tiên tại Việt Nam của Nguyễn Văn Vĩnh đã xuất bản từ năm 1926 với tên gọi "Những kẻ khốn nạn"…

  Là câu chuyện về cuộc đời của Jean Valjean (Giăng Van-giăng)…một thanh niên nghèo chỉ vì dại dột (với luật pháp) ăn cắp một mẫu bánh mì cho con của người chị gái mà bị tù khổ sai, đến 19 năm sau mới được thả và với “giấy thông hành” tội phạm thì Valjean gần như không có nơi nương tựa để làm việc kiếm sống một cách lương thiện. May thay, đến khi bị bắt vì trộm cắp những đồ dùng có giá trị bằng bạc…thì vị linh mục Myriel đã cứu thoát khi nói với cảnh sát rằng đó là đồ ông tặng cho Valjean. Và sau này, nhờ lời khuyên của vị linh mục tốt bụng, Valjean đã trở thành người tốt bụng và trung thực, dù khi đã giàu có và trở thành thị trưởng…

  Đó là nhân quả tâm lý của cái thiện, cái ác bên trong nội tâm của Jean Valjean. Và,  đó cũng là sự xung đột trong suy nghĩ của thanh tra Javert (đã tự tử) trước sự tôn trọng luật pháp và sự tôn trọng đạo lý con người. Cái thời chuyên chế chính trị, xã hội nước Pháp nửa đầu thế kỷ 19 với bản chất cái tốt cái xấu của luật pháp cực đoan…nay, chỉ còn lại với những bộ phim, vở kịch bi thảm không lối thoát của những người không may mắn, không quyền lực, nghèo khó…

   Luật pháp thời ấy…có lẽ, chỉ nhằm bảo vệ cho chính quyền và tầng lớp quý tộc? Còn những “giai cấp” nghèo khó thường được xem là tầng lớp hạ đẳng, nên những khung hình phạt: Trộm cắp vặt, ăn quỵt (vì đói) cũng trở nên quá nặng nề! Bản chất tận cùng của thứ luật pháp “tiêu diệt” được đề cao hơn tính giáo dục nhân phẩm…
   
   Có lẽ nào Nhân văn hay đức dục của người giàu và người nghèo khác nhau? Công lý của luật pháp không lẽ chỉ đơn giản vì mục đích thống trị? Câu chuyện “những người khốn khổ” hay “những kẻ khốn nạn”… đôi khi, cũng bởi chỉ vì một ổ bánh mì lúc đói? Than ôi...

4 nhận xét:

  1. THÀNH NHÂN -
    Cướp bánh khi đói
    Đi tù má thương (Còn má thì đã không đi cướp )
    Cướp có nghìn tỷ
    Mày vào trung ương (Đời mày khổ rồi )
    Làm thân đầy tớ
    Đếm xương .......lũ đời .......(Nguyenviettan)
    .
    Chuyện đã và đang sảy ra đó anh à -
    Em không thể chấp nhận cái kết của bài viết này .....Đây là cái kết của văn nhân giai cấp- kiểu như :Nó phải kết như thế mới hợp .......

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hơ...(ngạc nhiên) làm gì có "cái kết của bài viết này"? Vì toàn là những dấu hỏi (?)
      Đây là bài luận về một sự kiện (chỉ một mà thôi)! Sự xung đột lương tâm: Tôn trọng pháp luật hay tôn trong đạo lý? Câu chuyện của "những người khốn khổ" hay là "những kẻ khốn nạn"?

      Xóa
    2. Em tâm phục và khẩu phục với câu trả lời này và đã đọc lại phần cuối mà tự em cho nó là cái kết......
      Chúc anh luôn an lành và vui khỏe nhé -

      Xóa
    3. Cảm ơn lời chúc và cả lời còm (cười)!!

      Xóa