Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

Trịnh Công Sơn "Một cõi đi về"...



Trịnh Công Sơn “một cõi đi về”…
  (Một chút tâm tình tưởng niệm… )
    

   Ngày 01 tháng 04 năm 2013 là lần giỗ thứ 12 của nhạc sĩ Trịnh Công sơn…
   Trong 12 năm trôi qua, năm nào người ta cũng nhắc nhở tên tuổi và tổ chức nhiều chương trình để tưởng niệm về ông.

   Nhiều người và bạn bè đã nói, viết…kể chuyện, ca ngợi rất nhiều về cuộc đời và hoàn cảnh ra đời tác phẩm, của một người tài hoa “rong chơi qua trần gian” nhạc sĩ họ Trịnh…mang đậm dấu ấn lịch sử, bóng dáng nhân vật tình yêu trong mỗi ca khúc…vừa hiện thực vừa mơ hồ như huyền thoại.

   Nhưng cũng có vài người và bạn bè của ông đứng hai phía của dòng sông vận mệnh, hai kẻ thù chính trị…cũng đều phê phán tính cách, tư tưởng, lối sống “trôi nổi”, lững lơ của ông giữa hai dòng lịch sử….

  Rất nhiều người đã so sánh, lý giải, mỗ xẻ ca từ, âm nhạc Trịnh…tưởng như đã hình thành nên một tư tưởng triết lý nhân sinh, tâm thiền Phật giáo…

   Riêng tôi, thì ông chỉ mang tư tưởng hiện sinh, nỗi niềm thân phận…Vì vậy, tất cả những điều bình luận, rêu rao trên đều không quan trọng! Mà đơn giản, chỉ là hồn nhiên phiêu lưu, tìm kiếm cảm nhận vào nơi thâm sâu mà hé lộ…ý nghĩa mạch lạc từ trong ngôn từ của những tác phẩm lồng vào âm nhạc đó…

  Những ca khúc…đã được để “gió cuốn đi”thảnh thơi, lận đận và cả hoang mang (Tiến thối lưỡng nan) đem lại cho đời một chút thăng hoa, thưởng thức với bao nổi niềm, tâm tình…mang theo “dấu chân địa đàng” mà ông gom góp suy tư tự chiêm nghiệm lãng du qua …

   Hay nghe giọng trần tình của Khánh ly với “ca khúc da vàng” , để xót xa thân phận nhược tiểu, nhận diện rõ bức tranh bi thương chiến tranh đem lại, ý thức “reo buồn những hạt chuông” (Du mục)thức tỉnh tâm tưởng cho con người, dân tộc mơ ước điều gì?

   Tôi không ca ngợi theo kiểu mổ xẻ ca từ và càng không thể mượn những từ ngữ của chính tác giả để minh chứng cho sự tri ngộ, hạnh ngộ…hay phù thuỷ thêm “kinh cầu” giá trị nhân văn quá đổi sâu xa. Mà tôi chỉ ngồi một góc bình yên nhìn một đời người, “một cõi đi về” đầy minh triết thi vị xôn xao và tĩnh lặng…

   Trong những nhạc sĩ Việt Nam…ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là một mảng đề tài lớn và nhiều tác phẩm! Nên đã trở thành riêng một dòng nhạc: “nhạc Trịnh”…

  Với cảm nhận của riêng mình, thì thi sĩ họ Hàn và nhạc sĩ họ Trịnh đã đạt đến đỉnh cao văn chương sáng tạo nghệ thuật nói và diễn đạt hình tượng, soi xét tâm hồn người trong ngôn ngữ Việt…

   Và từ đó…tên tuổi của một xứ sở, con người nhân gian được tồn tại yêu mến dài lâu …bởi nơi ấy đã phảng phất tâm tư hương hoa của con người, đời sống…có sâu sắc hơn, cũng chỉ đơn giản là mộng bình thường, dung dị…

   Ca khúc của Trịnh Công sơn là những đề tài hiện sinh về tình yêu, thân phận và chiến tranh. Và nếu như “ Thân phận là hữu hạn, tình yêu là vô cùng” thì chiến tranh buộc người ta phải suy tư…chỉ có vậy thôi!

   Dù thế nào đi nữa…may mắn thay! Trịnh Công sơn vẫn là một nhạc sĩ tài hoa, có được xưa nay hiếm!

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Bên đời số phận...



   Bên đời số phận…

   Tôi cẩn thận dìu những bước chân run rẫy, dò dẩm của mẹ mình, lên một chiếc xe đường dài xuyên Việt về thăm lại quê xưa, một chuyến đi ao ước cuối cùng mà trong tâm tư bà đang nghĩ vậy…

   Đã 60 mươi năm trôi qua rồi, mẹ tôi vẫn cố nguyện cầu, khoả lấp chằng chịt bao vui buồn! Khoả lấp bớt với trí nhớ con người khi đầy, khi cạn...Nhưng, quá khứ ấy luôn là một phần của hiện tại và khó mà lãng quên ở tương lai…với nhiều vết thương chưa bao giờ được chữa lành lặn.
  
   Người, đã ra đi từ độ thì con gái, theo chồng lưu lạc binh đao rẽ lối chị em, từ ly bố mẹ…như những cánh hoa thời loạn lạc không quyền lựa chọn. Đời người bão táp giữa lịch sử phong ba, định mệnh cuộc sống ly tan đã hằn vết lở lên thời gian, in sâu vào tâm tình mẹ nhiều bi ai, hơn là hạnh phúc…

   Hai chị em, hai người đàn bà già nua, héo hắt…với ngón tay khô cằn, đôi mắt đã trắng đục mờ loà, tìm lẩn thẩn bàn tay nhau hàng giờ không nói. Họ chỉ hỏi thăm về sức khoẻ ăn và ngủ…với những ngôn ngữ giờ hơi khác biệt, lập bập run run, cả ý tưởng và hơi thở thều thào ngắn ngủi…

   Lịch sử dài, hay đời người trôi nhanh? Để thử hỏi: Điều vinh quang làm sao thay đổi và khó mà bù đắp được số phận đời thường giới hạn…vì thời gian chẳng bao giờ đứng đợi! Có mấy ai thích lấy sum vầy đời ngưòi ra đánh đổi lòng kiêu hãnh phù phiếm? Và lấy gì để biện luận? Khi lẽ phải chỉ giới hạn từ một dòng sông chưa bao giờ lên tiếng nói…

   Con người thường lấy niềm tin xa rời thực tế! Và niềm tin luôn là mơ ước cao hơn hiện thực…có lẽ vậy, mà niềm tin đôi khi chỉ là điều mộng mị, né tránh dữ kiện, bất chấp cả hiện thực, tình người …

   Tôi đã về đây đã vài lần…và mỗi lần đều có cảm xúc hoài niệm trong mơ hồ gia phả, tên tuổi…vừa thân quen vừa xa lạ. Sự thân quen là nhờ cội nguồn xuất xứ, còn xa lạ là bởi văn hoá và niềm tin vẫn còn khoảng cách lạ lẫm…

   Đôi khi, tôi muốn hỏi xem định mệnh xã hội, nhân sinh bắt nguồn từ đâu…Từ mệnh trời định số? Hay do thói đời kẻ cả hơn thua, ích kỷ…Để con người yêu thương mất quyền lựa chọn, để hạnh phúc chỉ là vốn từ rêu rao chữ nghĩa, trôi dạt chẳng bến bờ lẽ phải…