Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

Mùa đông trần thế...



Mùa đông trần thế…

Mùa đông đến chưa em
Sao nghe băng giá lênh đênh địa đàng
Mùa đông phố mê man
Con tim trần thế thiên đàng lối xưa
Bên kia đồi hoa nắng
Lối dốc đời trống vắng, mùa trôi…

Chiều nao biết quen nhau
Bâng khuâng áo trắng thương sâu mộng đời
Giờ đây đã chia phôi
Đêm mùa sao sáng nguyện lời thánh ca
Con đường tình đã mất
Lối dốc đời khuất lấp, tình tan…

Mùa đông
Yêu dấu nào xa xôi
Má hồng hờn đôi môi
Ngoan hiền mắt ướt sao trời
Tìm nhau
Chẳng biết tìm nơi đâu
Lỗi lầm chuyện mai sau
Yêu Người hát khúc kinh cầu

Mùa đông đến hư hao
Sương rơi rét buốt xanh xao muộn phiền
Mùa đông gió cô miên
Lang thang hè phố bên miền dấu yêu
Qua dòng người bối rối
Nghiêng dốc đời thống hối, tình tôi …

                              Thế Nhân
 (Mạng VN chạy chậm do đứt cáp, "tạm dừng" tải đủ nhấn "play")

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Đêm thánh nhớ...


Đêm thánh nhớ…

Đêm giá buốt chân rơi buồn nghiêng phố
Đỉnh dốc tình dài lạnh bước chơi vơi
Trái tim đau lăn trả lại cho người
Xoa kí  ức chia ly tìm hội ngộ
  
Xưa hun hút ôm bài ca thánh nhớ   
Nhạc vang lừng níu tà áo em bay
Bờ môi cong chạm nhẹ má thơm say
Run ánh mắt vờ trông vì sao lạc…
 
Trời sâu thẳm rong tuổi đời ngơ ngác
Ngờ đâu rằng Thiên Chúa mấy nghìn năm
Thả thiên thần xuống trần thế xa xăm
Cho vay nợ nụ hôn tình quyến luyến

Ta vụng dại! Người cho em thánh thiện
Lấp lối về yêu dấu suốt trăm năm
Gói nỗi đau gánh nuối tiếc âm thầm
Mang kỷ niệm đeo ai hoài tan vỡ…

 Này em hỡi! thiên đàng nào bỡ ngỡ
Có đường chiều giận dỗi gió mùa đông
 Để một thời áo lụa trắng mênh mông
Tung cơn gió khoe phong trần vô tội…

Ta ngoại đạo con tim buồn thống hối
Mộng thinh không chuông vang mãi dư âm
Chỉ một lần lỡ dại lén âm thầm
Chỉ lần một ru đời đời nỗi nhớ…

Này em hỡi! Con đường tình đau khổ
Vẫn còn đây ngõ dốc hẹn đón đưa
Vẫn nằm đây lặng lẽ nhặt sao thưa
Vẫn ở đấy! đêm mùa đông thánh nhớ…

                                                @thenhan

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Nàng...


   Nàng…
                 
                                                                                      
   Thời gian trôi đi, lòng người có thể phôi pha, điều phiền muộn rồi cũng sẽ được thứ tha… Nhưng, những kỷ niệm luyến ái xưa, tính hy sinh, điều cao thượng vẫn tồn tại khó phai mờ trong tâm khảm…
    Người ta thường biết ơn đời để cảm ơn những thiên tài làm cho loài người chạy theo đến hụt hơi, để tạ ơn những đấng cao siêu cứu rỗi linh hồn…Mà sao tôi chỉ biết đến cái nghĩa tình yêu của người trần thế sâu lắng lạ…của bóng dáng người con gái đi qua đời mình một cách xôn xao rồi âm thầm, hư hao lặng lẽ…
  Tôi“Viết... để từ ngữ che khuất bớt ăn năn.  Viết, cho đời có còn chút cảm thông. Hay  Viết, cho người bên kia bờ đại dương, tình cờ đọc được… Biết rằng, cách hành xử của Nàng chỉ làm tôi mang nợ...”.
    ...Người ta sanh ra đời đã là mang nợ...Nợ ơn nghĩa sinh thành, non sông đất nước, nợ lòng người tình đời, nợ tiền nợ bạc, nợ cả đam mê...Ta đều có thể trả cách nầy hay cách khác! Chỉ có nợ ân tình xưa cũ, nợ điều quyến luyến...Hỡi trời! sao trả nổi ?
                                                                                oOo
    Tôi quen Nàng vào một mùa xuân...khi sắc xuân còn tươi mới giữa đồi cây, gió mơn man ngập tràn hoa nắng...
   Một ngày Tết đi picnic...giữa những người cùng trong các đại gia đình thân quen từ lâu...Nhưng Tôi chỉ là lữ khách đến đây đón giao thừa cùng người bạn thân thuở thời niên thiếu. Và bạn tôi là người rất thân với những gia đình họ...
   Tôi rất ngại ngùng, lạc lõng..vì mình khác họ quá nhiều. Họ có vẻ lịch lãm và nề nếp...Tôi đã cố gắng từ chối để họ tự nhiên hơn khi không có mặt người xa lạ. Nhưng bạn tôi, nhất định không đồng ý để tôi ở nhà một mình hay đi lang thang ngoài phố. Thấy vậy, họ cũng ngỏ lời mời, mình lại khó chối từ...Và điều đó trở thành định mệnh buồn tương lai cho Nàng..và để lại nơi tôi nổi suy tư thao thức triền miên...
   Tôi ở môi trường sống khác họ, nên cũng lặng lẽ mĩm cười giao lưu lấy lệ. Trong đó, có nhiều anh lớn tuổi hơn tôi đều để ý đến Nàng và họ không che dấu được điều đó qua những cử chỉ, cơ hội để chiều chuộng. Nhưng, cô gái này rất tế nhị, vẻ bộ lơ đãng...Có lẽ vậy, mà Nàng lấy cớ hỏi thăm, hoặc mời tôi ăn uống một cái gì đó để lãng tránh...mà tôi cũng phải cố tránh né để khỏi mất lòng người khác...
  So với những nét đẹp sắc xảo, kiêu sa, mặn mà...trong nhà của 5 chị em mà những người xung quanh hay so sánh, bàn luận...thì vẻ đẹp của Nàng hiền lành, hoà nhã và thánh thiện...Có thể vì Nàng là con chiên ngoan đạo một cách hồn nhiên. Nhưng riêng tôi, thỉnh thoảng vẫn thấy trong đôi mắt màu hạt dẻ lạ thường đó! có điều gì mông lung buồn...như nổi buồn đức mẹ Maria khó diễn tả...
   Tôi là người ngoại đạo...trưởng thành trong triết lý phật giáo...nhưng mang tâm hồn thơ ca nên cũng yêu thương luôn những tà áo trắng duyên dáng, thơ mộng mỗi buổi chúa nhật sương lạnh chiều về tan lễ...
   Và từ đó, cứ mỗi tối thứ bảy, tôi thường về nhà bạn mình ngủ lại... để sáng sớm hôm sau nghe chuông nhà thờ đổ từng hồi vang lên, chờ nhìn lén qua cửa sổ ngắm người con chiên ngoan đạo của Thiên chúa...tràn đầy bóng sắc xuân xanh, uyển chuyển dịu dàng đi lễ thánh đường, trong tà áo thướt tha trắng tinh khôi. Và...mong cho gió giật thổi áo Nàng tung bay vừa đủ...để  người con gái đó! hoảng hốt, thẹn thùng đỏ mặt níu giữ lại...mím môi cười e ngại, vì cơn gió vô duyên xấu tính, làm cho thân thể Nàng phải lẳng lơ thổ lộ....
   Bởi vì, Tôi muốn vẽ một bức chân dung như vậy...cái đẹp của tạo hoá buộc triết lý đời thường không so đo nổi sự cao siêu của thế gian. phong trần ở mức  thanh cao, đẹp đẽ vô ngần đến độ diệu kỳ, lạ lẫm...
   Một hôm nọ, tôi đến nơi nhóm bạn họ thường hò hẹn để tìm bạn mình. Thì thấy trong một căn phòng không gian êm đềm, nhẹ nhàng thân thiện...Họ ngồi hát cho nhau nghe những ca khúc tình yêu lãng mạn. Họ chỉ gật đầu chào ra dấu bảo tôi ngồi xuống...Và tôi biết họ là những người yêu văn nghệ. Trong đó! một nửa là đội văn hoá phường, nửa còn lại tham gia ban thánh ca nhà thờ...
   Sau một vài người hát. Bạn tôi rất tự nhiên, trịnh trọng đứng dậy giới thiệu tôi hát, mọi người hướng về tôi chờ đợi. Tôi muốn từ chối! vì tôi biết rất nhiều bài hát nhưng lại không thuộc trọn vẹn bài nào. Nhưng người bạn dễ thương của tôi, phán một câu mà tôi không còn cách nào khác:
   - Cậu phải hát...nếu Cậu muốn kết thân với anh em ở đây...
  Nói xong cầm cây guita đem đến cho tôi. Hình như mọi người biết về tôi chút ít, nên có vẻ hồi hộp chờ đợi. Thật ra, tôi không quen hát những bài tâm sự trước đám đông người, chỉ bạn thân hay cho riêng tôi...
   Trước khi hát tôi cũng xin lỗi, là có thể tôi không thuộc hết! Và tôi đã hát cho họ nghe “Tình thứ nhất”.Bài hát mà tôi không hề biết tác giả, chỉ nghe qua băng casset:
   Em...sao em buồn? thôi em nhé! buồn chi...cho mắt lệ tràn đầy. Buồn chi cho nát tan lòng nầy! Em...tại sao em đến để giết lòng nhau...
   Còn gì nữa...hôm nao gặp nhau. Nàng khẽ nói đến chuyện ngày sau...Sao hôm nay lệ hoen má hồng?...sao hôm nay tình ta bớt nồng? Phải chăng? là em không yêu anh...
   Em ơi!... đừng khóc đừng buồn, tình ta được thế! là đẹp rồi... Anh có mơ gì đâu...khi yêu em anh đã nghĩ đến ngày này. Và thầm trách rất nhiều lần vì đôi tay trắng.
   Duyên ta chắc lỡ làng rồi . Còn mong chi câu ước trùng phùng. Ôi!... mối tình mong manh. Mai đây dù dặm đường gió sương... từ biệt nhau đi...”
   Mọi người vỗ tay nhẹ nhàng, gật gù tán thưởng. Nhưng riêng Nàng, yên lặng hai tay chống cằm cúi mặt, mơ hồ hai giọt nước mắt lăn dài trên má...Tôi cảm nhận, dù lẩn khuất chìm vào bóng tối...
   Nàng làm tôi xao động, chỉ là một bài hát thôi! mang tâm sự viễn du... mà đã làm tâm hồn, con tim người con gái này rung cảm rơi lệ? Thì làm sao chống chọi được với cuộc đời vô thường, trắc trở!... Chỉ sau này tôi mới biết Nàng có nghị lực hơn tôi nghĩ...
    Trong nhiều lần gặp gỡ của nhóm bạn. Nàng có vẻ quan tâm đến tôi để thông cảm sự đơn côi, giống như làm từ thiện tặng cho một nghệ sĩ nghèo và thầm thắc mắc điều gì đã làm tôi lặng lẽ. Nhưng họ không biết tôi đến đây chỉ vì muốn nghe giọng nói, tiếng cười khẽ khàng của nàng và lén nhìn đôi mắt thỉnh thoáng loé lên niềm tin hạnh phúc xa vời...
   Nhưng tôi chỉ ngắm Nàng như bức tranh nghệ thuật, không dám cầu kỳ mơ ước, không mộng tưởng tương lai...Giống như những sợi tóc gíó run rẩy quá khứ xưa kia vẫn còn đọng lại kí ức trong tôi nhiều hoài niệm, mà cũng đành phải để trôi xa, chỉ ngồi nghe ngóng từng người quen cũ bước sang ngang không lời từ biệt...
   Vào một mùa Noel năm nào, trời đầy sao lạnh buốt. Nàng mời tôi đến nhà tham dự tiệc mừng: Ngôi hai giáng sinh trần thế. Tôi rất do dự, nhưng rồi cũng đến. Gia đình, bạn bè họ đón tiếp tôi rất chân tình, giản dị. Trong khi những gia đình kia họ đón tiếp tôi...vì lịch sự, vẻ trọng thị chứ không muốn thân tình!?
   Nhìn vào nhà, tôi chợt hiểu. Bức chân dung của cha Nàng mà anh em trai họ nhờ tôi vẽ được trang trọng treo ở chính giữa phòng khách. Thì ra họ quí mến tài năng (theo họ nghĩ) của mình. Những cách quí mến này tôi không vui, điều này chỉ làm tôi thiếu tự nhiên. Tôi muốn sự chân tình không phân biệt, không báo đáp...
   Họ muốn nghe tôi hát một bài thánh ca. Thật ra, tôi cũng không nhớ ai trong số họ đưa cho tôi tập nhạc “thánh ca vào đời” cách đó không lâu. Tôi cũng đã biết được một số bài hay. Tôi cũng cố hoà nhập đáp lại lòng mong mỏi của họ bằng bài hát quen thuộc “Bước chân người đi qua” nội dung nói về đấng jesus:
   “Đã có một lần người sinh ra trong trần thế,
   Đã có một lần người sinh ra trong đói nghèo...
   Đã có một lần, đã có một lần...người xuống thế.
   Để cùng chia kiếp làm người...
   Hỡi! người ơi! người ơi...Hãy nhắm mắt! Hãy nguyện cầu...
   Hãy cúi đầu lặng nghe...Người đã đến!
   Đến nơi đây! tình thương tràn đầy...
   Trên hai tay còn lao gầy...
   Người đã đến hiến yêu thương. Người đã đến kiếm quê hương...”
   Họ có vẻ ngưỡng mộ tôi, chẳng qua vì bài hát đó nằm lòng của những người theo đạo kito...
   Trước kia ở cách xa họ, tôi không hiểu lắm và ngạc nhiên về lòng tin tín ngưỡng của họ. Bởi nhiều lời kinh phúc âm của Chúa có vẻ lạ lùng khó hiểu. Nhưng khi đứng giữa không gian thánh đường, hành động, việc làm và cách quan hệ tình cảm gia đình, các anh chị em đồng môn, đồng đạo...tôi mới hiểu được những câu Thiên chúa tưởng chừng như vô lý “Phúc cho ai không thấy mà tin ” là điều răn dạy bác ái sâu sắc, hiện thực! Đúng vậy...tình yêu, cuộc sống chỉ cần lòng tin là đủ...
   Tâm tư cô độc của người xa gia đình trong đêm giao thừa rất khó mà diễn tả được nổi niềm. Cũng như vậy, sự cô đơn của những cuộc tình buồn trong đêm Noel cũng khó mà chia xẻ được. Không gian tình yêu của Nhà thờ, thánh đường, gác chuông, bóng hình đức mẹ...dù đông đảo người đi xem lễ, vẫn là một điều gì đó! lặng lẽ Buồn miên man, sâu thẳm...thinh không.
   Quá nữa đêm khi “tiếng hát thiên thần vang lừng” trên không trung vẫn còn vang lên đâu đó! Tôi giã từ trong con hẻm dẫn lối về kề vai, Nàng tưởng tôi vui...Có lẽ, Nàng sẽ không hiểu vì sao tôi buồn? Bởi tôi hiểu tâm ý mọi người. Đây là người con gái trên đời khó gặp. Nàng quá đức hạnh, hoàn mỹ...còn tôi chỉ là kẻ lãng du, lại vương vấn chưa yên tâm trong mối tình cũ. Người xưa còn đó! Tôi biết, dù bao năm không gặp.
      Tôi là ngưòi dũng cảm, luôn đem đời mình ra thử thách với gian nan. Nhưng lại là kẻ hèn nhát! không đủ can đảm đón nhận tình yêu vào thử thách gian khổ cuộc sống! Nên thường để cho người thương mến quyết định hạnh phúc của chính họ. Và thời gian trôi đi, Người có thương yêu ta đến mấy! cũng đâu có lý do, bằng chứng gì chờ đợi mãi...
   Đó! phải chăng cũng là lỗi lầm đáng oán trách? Và đây, là khuyết điểm duy nhất! tôi muốn trả nợ cho đời...mà đời lại không thể nhận. Vì thời gian có bao giờ quay trở lại đâu. Vả lại, có ai đoán được điều gì tốt xấu ở tương lai? Tôi cũng chỉ là lữ thứ trên chuyến tàu xa vạn dặm...cứ tưởng chỉ duy nhất mình là kẻ cô đơn, thua thiệt. Đâu biết rằng sân ga ở lại, buồn rơi nhỏ lệ tiếc thương, để hận thời gian vì câu trả lời quá muộn...
   Thời gian trôi đi, tuổi đời chồng chất, tâm lý con người mạch lạc hơn...Tôi mới biết mình lỡ dại. Nàng yêu tôi bởi tâm hồn Nàng khả ái, tha nhân, trắc ẩn. Lòng bác ái của thiên chúa đã khiến Nàng thương tôi...một tội đồ mà sau này Nàng phải vĩnh hằng gánh chịu.
   Nhưng Nàng có biết đâu? có một nợ tình thơ ngây, vụng dại Tôi chưa trả hết! Ngày cuối cùng quyết định...thì gặp lại người xưa kia, mà ngỡ họ sẽ quên tôi từ dạo ấy! Nặng tình, nặng nghĩa, nặng lòng tri kỷ... đành phải im lặng không chào Nàng từ tạ. Mặc dù, chúng ta chưa nói gì lời ước hẹn.
   Hai năm sau khi lập gia đình...Gặp người em trai nàng, Tôi mới biết cũng từ dạo đó Nàng giao lại vốn liếng, tài sản rời bỏ gia đình đi phụng sự đức tin Thiên Chúa! lòng tôi buồn rười rượi, trống vắng...Bông hoa cúc trắng không còn màng gì nghĩa yêu đương trần thế! Lòng tôi bỗng nhói đau...
   Hơn mười năm  nữa lại trôi qua, Có lẽ nhận được lời nhắn vì sao? Nàng về lại, tìm thăm tôi cũng vào một mùa xuân, ngày Tết.  Bây giờ, Nàng  trở thành luật sư nhờ kiên nhẫn sau nhiều năm đèn sách và là nhân viên tham gia hoạt động tích cực trong phái đoàn cơ quan thiện nguyện quốc tế, để có điều kiện đi xa hơn làm từ thiện cho đời, cho thế giới nhân loại...
   Tôi cũng có một vài người bạn gái cùng đoàn thể xưa kia. Cũng thành đạt cả kinh tế và học vấn đến học vị tiến sĩ, giáo sư. Nhưng, họ đi theo qui trình sẳn có thuận lợi tự nhiên...Còn Nàng, người chịu nhiều hy sinh cho gia đình bỏ học từ sớm, tần tảo lo toan. Từ một cô bé bán hàng rong...để rồi đến 24 tuổi đã xây dựng cơ ngơi cho gia đình cha mẹ và đàn em ăn học.
   Vậy mà...hôm nay, Tôi đang ngồi trước một con người trí thức không biên giới. Nói chuyện không còn ngây ngô, thuỳ mị như xưa, nhưng vẫn như thuở ấy: Nhẹ nhàng, đằm thắm nếu không có chút ít ngôn từ trí thức thay đổi, pha lẫn....
   Như thể là đã hiểu tôi và tha thứ...Nàng làm bộ vô tư, cười nói hồn nhiên. Nhưng dù Nàng là người dùng nghị lực để tạo ra sự thông minh, thì cũng không có năng khiếu làm diễn viên giữa sân khấu cuộc đời thật. Tấm lòng Nàng quá thanh cao! sao tôi không biết? Trái tim Nàng đập mạnh! sao tôi không nghe? Bàn tay lúng túng hao gầy theo năm tháng! sao tôi không thấy...?
  Có phải, Tôi lại mắc thêm một lỗi lầm nữa...là đã nói cho Nàng hiểu vì sao? Và khi đã biết tâm tình, hiểu lòng tôi...Nên hình bóng xưa kia của tôi đến bây giờ vẫn đẹp. Nàng chắc vẫn muốn cất giữ dĩ vãng cho trái tim làm kỷ niệm...
   Tiễn Nàng ra về lòng tôi xót xa, ái ngại. Khẽ níu áo kéo Nàng cách xa những người bạn tôi hỏi:
   - Sao em không lấy chồng...
   Nàng nhìn tôi lặng lẽ phút giây ngập ngừng như man mác buồn, thanh âm thoảng như gió:
   - Em không lấy chồng đâu...
   Tôi cố tìm lấy mắt Nàng trong mơ hồ bóng tối một điểm sáng long lanh nơi người con gái có tâm hồn lạ lùng, cao vời vợi. Đưa ra lời than trách:
   - Người ta... không lấy chồng?..cuộc đời anh sao yên ấm nổi...
   Nàng nhìn tôi thoáng ngạc nhiên, lo âu...rồi cúi đầu, nhẹ nhàng buông lời từ biệt bước đi không ngoảnh lại.
   Và rồi! khoảng 2 năm sau, Tôi nhận cánh thiệp hồng do em gái Nàng đem đến! Trên tấm thiệp mời...Nàng làm cô dâu khi đã gần 40 tuổi, chú rể là người quá xa lạ. Một cái tên khó đọc ở đất nước xa xôi. Tôi không hình dung  được. Tôi cố hỏi kĩ...Người em gái nhìn vào khoảng trống chớp nhẹ mi mắt, thoáng buồn:
   - Có lẽ chị ấy thương cảm, lấy nhau như tình bạn cùng chung lý tưởng..
   Tôi thẩn thờ, buồn bực...Phải chăng, Tôi lại mắc một sai lầm nữa khi tôi nói: Tôi muốn Nàng có chồng? Trời hỡi! làm sao tôi biết được những gì Nàng đang nghĩ và đã làm cho đến hôm nay...Tôi không thể mừng vui, tôi chỉ thấy mình ngu ngốc, chua xót lòng, lạnh lẽo tái tê... đầu óc tôi đầy mộng mị, hoang đường...
   Nàng thanh cao hay cố tình đẩy tôi vào ngục tối ăn năn? Nàng hận tình hay hy sinh cho hạnh phúc của tôi tồn tại không chia xớt...Hay Nàng "hơn thua" với tôi? Ai là người dám hy sinh, trung thành với lý tưởng...Và dù thế nào, Nàng cũng làm tâm tư tôi rạn vỡ, tan nát tính tự phụ, cõi bình yên...
  Những người con gái đi qua đời tôi cũng để lại nhiều xót xa, hoài niệm. Tôi chấp nhận nó như là số mệnh con người. Nhưng Nàng đi qua đời tôi mang theo cái, thứ, loại định mệnh của thiên đường, thần thánh. Thì làm sao? Tôi ngờ tới mà hiểu nổi...
   Đây chưa phải là một chuyện tình. Chẳng qua là một mối tình của người con gái sâu xa, nặng thuỷ chung, quá thánh thiện đã làm tôi có cảm giác hụt hẩng đời vì gieo vào lòng người để rồi vay nợ một mối tình quyến luyến, ngẩn ngơ không trả nổi. Nàng đẹp như trăng sao xa xăm quá! ôm ấp tình yêu của mình lặng lẽ, kiêu hãnh đến thương đau....
   Đến bây giờ tôi mới hiểu được, vì sao ngày xưa, Tôi!...một người tự cho mình là tài hoa, trần tục lần cuối cùng cầm cọ vẽ, để rồi không thể nào phát hoạ hoàn thiện được một bức chân dung cao thượng, thiên thần khó hiểu của Nàng: Người con gái có cá tính yêu thương trong một tâm hồn kì bí. Ở đời còn có ai nữa không? Ai! ai đã đem đến cho tôi điều mông muội không thể tháo gỡ. Để khi nghĩ về Nàng: Vừa yêu quí, vừa mang theo nỗi đau muộn phiền...cùng theo nhau đến vô tận, triền miên...
   (Cho đến giờ này Tôi cũng không thể hiểu nổi: Nàng là người Can đảm hay là kẻ Dũng cảm..Cao thượng hay lẽ sống đương nhiên ở đời. Nhưng Tôi tin… Nàng là  Người có Nghị lực khác thường! Và quan trọng là cho Tôi hiểu thế nào là sự yêu thương và tính bao dung...)
Noel 2010

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Phố mùa đông



Phố mùa đông

Phố mùa đông cuộc tình nồng…
Sương giăng ngõ dốc nắng hong lối gầy
Hàng thông thả mượt tóc mây
Dã Quỳ vàng sắc xô ngày gió đưa

Thương chiều lộng áo xa xưa
Phong trần mấy độ bao mùa nhớ nhung
Thiên thần dạo gót tình trần
Tội đồ ngơ ngẩn bâng khuâng một thời

Thời con gái mộng đôi mươi
Vai mềm mắt ướt vào đời môi ngoan
Chiên thiên chúa nợ địa đàng
Lỗi tình trần thế đa đoan má hồng

Đêm từ tạ gởi thinh không
Đếm ngày ly biệt mênh mông mắt người
Giá băng sao rớt trăng vơi
Phố buồn tri kỷ lệ rời tri âm

Mùa đông lạnh buốt xa xăm…
Thánh ca thế tục trăm năm phố chờ
Tình về rửa tội bơ vơ
Ăn năn thống hối bến bờ dấu yêu.

                                 Thế Nhân

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

QUI NHƠN NGƯỜI VỀ



Qui Nhơn người về…

Về đây soi bóng bên dòng nước buồn
Để nương theo gió về nguồn xa xôi
Người còn đứng đó trong nắng nghiêng soi
Cánh chim tung trời, kiếm cung một đời
Oai hùng sông núi lướt sóng trùng khơi…

Về qua lối dốc nghiêng đời Mặc tử
Nửa vần thơ mới nửa hồn xa xưa
Chiều đi hoang phế hoa nắng đong đưa
Lá rơi ơ hờ,  nhấp nhô bến bờ
Mệnh trời thi sĩ mộng tình gió ru…

Qui Nhơn ngày về
Đường xưa hong nắng xanh trưa
Phố nối hẹn hò, lối vắng ngõ chờ
Mà tình ai vẫn bơ vơ
Qui Nhơn người về
Tìm mùa trăng xót xa đưa
Núi ngóng lời thề, Đá vẫn bạc đầu
Đợi từng cơn sóng vỗ về…

Về trong nhung nhớ thương mùa lỗi hẹn
Và nghe biển hát xô miền tâm tư
Ghềnh xưa lấp lánh bóng cũ chơ vơ
Nỗi đau xa vời,  sóng xanh tuyệt vời
Một thời rong ruổi một đời lãng du…

                                                Thế Nhân

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Xử án...Thuỷ Tinh.



Xử án…Thuỷ Tinh.
(Vác bút giang hồ…)


  Một hôm đang ngồi “chát-chít” với những ních-nêm: Gấu, Mèo, Nhỏ…? Bổng phone kêu tít tít…@thenhan bắt máy ơ hờ:
   - Ha lô… “cô hàng xóm” nèo đó? (le lưỡi)
   Bên kia có giọng nói như…trời gầm:
   - Trời…đây!!!
   - Ủa, “nàng” tên gì lạ vậy?
   Giọng “chả” nổi khùng:
   -  Hừ…Ta là “Ngọc hoàng thượng đế” đây! Ngươi…có phải là người đang mang cái tên “kênh-xì-bo” Thế Nhân không?
   Tui cũng hơi ngạc nhiên:
   - Yet-sờ…có chuyện chi hông?
   Lão “trời” có vẻ nghiêm trọng:
   - Ta đang chuẩn bị xử án bị cáo Thuỷ Tinh đây…Ngươi có thể đại diện “người thế gian” tham gia bồi thẩm đoàn được không?
   - Hơ…chuyện trờingười khác nhau, liên quan gì ta?
   - Sao không liên quan? Ta đây (trời), cũng có mắt-mũi-miệng như ngươi mà…
   Tui từ chối thay cho kiểu biện luận:
   - Sorry…thượng đế: Ông cỡi mây, Tui cỡi xe! Tui mê gái, Ông không biết ngắm đường cong phiêu du…Khác quắc, giống nhau thế nào được?
   Ổng cười lấp lững, chứng minh cái kiểu mơ hồ:
   - Khi nào dưới nhân gian còn “ngoại cảm”là còn có liên quan maquỷ-trời- người… à nha?
   Tui bực:
   - Mấy “tên” đó là Thầy bói, thầy phù thuỷ, đồng bóng…chứ ngoại-nội-cảm gì “cha nội”? Tin có ông “trời” là để có chuyện gì thì đổ thừa đó mà, hề hề…
   Ổng cười dzụ khị:
   - Kệ…thôi lên đây công du một chuyến cõi trời. Ở trên này có mấy tiên nữ hot-girl…
   - Ực…dạ, lên ngay đây ạ!
   Thế là @ Tui vù “thăng thiên” như sao xẹt gặp ông Trời, ổng nháy mắt chào hỏi rất chi là lịch sự kiểu ăng-lê:
   - Hello…Thế Nhân! Ngươi tưởng người nhân gian mới biết “thèm”(yêu) hả? Hai thần Sơn Tinh và Thuỷ Tinh cũng mê gái (Mị Nương)…uýnh nhau đến mấy ngàn năm chưa hạ hồi phân giải …khiến cho dân gian bị vạ lây. Hic, chiện này Ta cũng rất xấu hổ…xin tạ lỗi.
   Tui thông cảm…thói lịch sự và cũng ngạc nhiên:
   - Ủa, “bà hàng xóm”(Mỵ Nương) đó bi chừ già rùi…chẳng còn trẻ như “cô láng giềng” ngày xưa, dành dựt chi ta?
    Ông Trời cũng rờ cằm suy tư:
   - Ừa…quá khó hiểu? Chắc là ngày xưa  (theo truyền thuyết) vua Hùng Vương yêu cầu sính lễ không công bằng…Thằng hot-boy Thủy Tinh sống dưới nước làm chi có “Voi 9 ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao…” mà ứng thí. Thua bất công nên nổi điên, phá phách…
   Tui gợi ý thay cho cảm nghĩ:
   - Chuyện…giành dựt gái, ông Trời can dự làm chi?
   - Hic, tại mấy ông “thần”…mà người ta đỗ thừa cho Trời mới tức nè…
   Tui chợt thấy ngứa, gãi đầu:
   - Kiện Trời…thì như “Con kiến kiện củ khoai” thôi hà?
   Ổng tự ái:
   - “Con Cóc kiện Trời” cũng được chớ mậy?
   Tui nói kiểu xuôi dòng bọt bèo:
   - Vậy…kỳ này ai kiện Thuỷ Tinh?
   - Thằng Sơn Tinh chứ ai?
   Tui cười cười:
   - Ủa…Thuỷ Tinh rủ rê được bà hàng xóm Sơn Tinh rùi hả? Huề cả làng…khỏi lũ lụt?
   Ổng Trời lắc đầu:
   - Bậy bạ…người dương thế như nhà ngươi luôn méo mó “cơm” với “phở”. Sơn Tinh kiện mấy thằng Thuỷ Điện xả lũ…làm con cháu Mỵ Nương mặc váy ngắn cũng đành phải leo nóc nhà mới khỏi bị ướt, tìm đường thoát nạn…
   Hic…Tan hoang vườn tược, con người, súc vật cũng bị “xuất hồn” nổi bồng bềnh hổng lo, lo cái váy…
   Tui xót xa và cũng thắc mắc:
   - Nhưng…Thuỷ Điện có liên quan gì đến Thuỷ Tinh ta?
Ông Trời phán như chuyện…“trời định”:
   - Cũng cùng họ “Thuỷ” là liên quan rùi! Thằng Thuỷ Điện thì ta đâu có quyền nhúng tay, nhưng thằng Sơn Tinh ta truy cứu trách nhiệm hình sự là được…
   - Vậy ổng (Thuỷ Tinh)…nhận tội chưa?
     Trời lắc đầu bó tay.com:
   - Hừ, ta thẩm vấn…hắn bảo: Thuỷ Tinh này chỉ làm phép ra nước dâng cao, gây lụt! Còn lũ…là do Sơn Tinh chịu trách nhiệm…
Tui ngạc nhiên:
   - Hơ…Sơn Tinh nói sao?
   - Sơn Tinh đổ thừa là do làm thuỷ điện nên… nên bọn “công thương”có cớ vặt trụi rừng, đành chịu. Lỗi của ông Thuỷ Điện từ a đến z…
   Thấy ổng lắc đầu bối rối…Bực, Tui hù:
   - Ở dưới nhân gian họ đổ thừa do ông “trời” làm mưa nên mới có lũ đó nhen!
   Lão Trời bức râu, quắc mắt:
   - Ai dám…
   - Mấy ông Thuỷ Điện chứ ai?
   - Hừ…vô duyên thúi! Không cho mưa thì than, cho mưa là đỗ thừa à…? Làm như chỉ có xứ ông làm thuỷ điện?
   Tui đắn đo, dò dẫm:
    - Hay là do “quy trình” xả lũ không đúng…
    Lão bểu môi thấy…ghét:
   - “Quy trình” cái mốc xì…nước dâng quá “mực nước an toàn” thì xả…có gì mà dùng thuật ngữ cho “pha” học? Nghe bắt gúm.
   Tui gật gù:
   - Đơn giản quá he? Ủa…vậy, lỗi ở đâu?
   Lão nhìn Tui ra vẻ thương hại:
   - Nhiều công trình trên một dòng sông, hoặc nhiều hồ chứa…cùng xả trên một lưu vực về hạ du. Thì thằng Thuỷ Tinh nhà ta cũng đành ngộp thở, chết đuối…
   Giải trình luận chứng đến đó…ổng thắc mắc quay sang Tui:
   - Ủa mấy nhà khoa học-kỹ thuật của xứ sở ông đi đâu hết à?
   Tui lúng túng nói bừa:
   - Chắc là…vào “viện nghiên cứu tiềm năng con người” hết rùi…?
   Nghe vậy, lão cười hềnh hệch, méo mó:
   - Trời…Ta “nắn”(tạo) ra loài người mà ta cũng không hiểu ta nữa là…đoán mò! À, mà có ai kiện chưa? Ai chịu trách nhiệm?
   Hic, Tui than trời:
  - Ông Trời có 1 tên Thuỷ Tinh mà xử không được…dưới đó hàng đống ông Thuỷ Điện biết ai mà xử?
   Ổng giận dỗi, biện bạch:
   - Hơ… “người nào làm người nấy chịu”. Mấy “cha” không xử Thuỷ Điện…tao lấy nhân chứng, vật chứng nào để kết tội thằng Thuỷ Tinh? Thôi thì cứ nói rút kinh nghiệm là xong… “đời chị Dậu”!
   Hic, phủi một cái, “tắt đèn” cái rụp…đúng là Trời đi mây về gió? Tui nổi khùng:
   - Ê…lần sau đừng “hẹn hò”lên đây nữa nhen!
   - Sao dzẫy?
   - Ông là Trời mà cũng nói chiện trớt quớt…
  

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Người tốt, kẻ xấu và tên vô lại...



Người tốt, kẻ xấu và tên vô lại…
(Thiện, ác, tà…)

   Ở đời, thường nghe người ta chỉ phân biệt thiệnác. Nghĩa là nhân gian này có hai loại người: Người tốtkẻ xấu

   Nói theo quan niệm đời sống đạo đức…thì người tốt là người luôn làm việc thiện và sống có nhân cách. Còn kẻ xấu là kẻ không có lương tâm, chuyên làm những điều ác…

  Nhưng, nếu chỉ xét theo quan điểm xã hội: Thì những người tuân thủ hiến pháp, pháp luật và có tư cách lối sống hoà thuận gia đình bạn bè lối xóm, hành nghề lương thiện là người tốt! Ngược lại là kẻ xấu…

   Và nếu xét theo cuộc đời mỗi người: Người tốt là người chấp nhận sự thật, còn kẻ xấu là kẻ giả dối…

   Cũng có một định nghĩa triết lý đơn giản: Người trung thực là người tốt!

   Tuy vậy, trong thực tế nhận diện ra người tốt, kẻ xấu không phải dễ. Bởi cuộc đời đa đoan, khiến người ta biết che đậy những điều xấu, biết ẩn dấu sau những chiếc mặt nạ kỳ quái hoặc tô điểm dung nhan đẹp đẽ…Đó là chưa nói về tâm lý thói đời: Tốt và xấu đôi khi cũng chỉ là khoảng cách với lằn ranh có giới hạn.

   Nếu cuộc chơi sinh tồn, đấu tranh với đời đầy trắc trở và gian nan…nhiều khi, người ta không còn phân biệt tốt hay xấu mà chỉ có hai lựa chọn được-mất và thắng hay thua. Khi ấy! Người anh hùng và kẻ tiểu nhân khó mà phân biệt(?). Chính…sự hỗn độn thiện và ác, người tốt và kẻ xấu, nên ở giữa sẽ sinh ra: Tên vô lại…một loại người thường có chiếc mặt nạ ảo vọng, lanh lợi hơn người tốtkẻ xấu, một kẻ “đa nhân cách”, thừa giả dối…

   Trong một xã hội nhiễu loạn ý thức, sở học lệch lạc, pháp luật thiếu bình đẳng hoặc không nghiêm minh…thì nhân tình thế thái càng trôi nổi, mê tín dị đoan(!). Và môi trường đó khiến cho cách sống của những tên vô lại thường dễ thành công hơn! Vì chúng biết lọc lõi hoá thân vào những người tốt lẫn kẻ xấu…với một bộ mặt nhân nghĩa, thanh cao và léo lận, phù phép thêm ngôn từ, rêu rao những lời nguỵ biện hay ho cao cả, thần thánh….

  Thường, kẻ xấu dễ lộ diện ngu đần và người tốt vốn hay nhân nhượng khiêm tốn…thì tên vô lại luôn thể hiện mình là kẻ chân chính, làm quan toà phân định lẽ phải. Một thứ lẽ phải thường đi đôi với quyền lực và tiền bạc…

   Những Tên vô lại là kẻ luôn xem chân lý là sự khôn ngoan. Chúng có thể là người đạo mạo, nhún nhường hoặc kẻ huênh hoang cao ngạo…nhưng lại thiếu tự đắc tâm hồn. Chúng luôn thể hiện đạo đức, nhưng kém cỏi hành động tính tha nhân.
     
    Dưới một xã hội chỉ có một lẽ phải duy nhất, độc đoán…Tuy rằng người tốt vẫn nhiều hơn kẻ xấu. Nhưng, những tên vô lại bằng cả người tốt và kẻ xấu cộng lại!?

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Sài Gòn phố mưa...


Sài Gòn phố mưa


Mưa Sài gòn
Mưa ngày cao ốc cô đơn
Mưa Sài Gòn
Mưa về phố vắng đêm buồn
Mưa chiều nào
Tình cờ góc phố mưa mau
Xin hẹn hò, trao đợi chờ
Mưa đời ướt áo tìm nhau

Mưa Sài Gòn
Mưa về cõng nắng chơi vơi
Mưa vội vàng
Hôn đùa má thắm không lời
Mưa lòng ngưòi
Vào đời sông nước long đong
Chân ngập ngừng,  tay ngại ngùng
Qua cầu tóc rối mây trời

Con đường trần đèn vàng soi bóng
Ánh điện màu hoa lệ phố loang
Khúc nhạc tình một thời mê mãi
Bên dòng người hấp hối thời gian

Mưa Sài gòn
Ai về ngập lối mê man
Mưa lạnh lùng
Hàng me rủ lá dỗi hờn  
Mưa chạnh lòng
Mịt mờ ghế đá công viên
Xa hẹn hò, quên đợi chờ
Phố đời mưa nắng cũng đành…

                                  THẾ NHÂN