Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Bài tình thơ số 2 (Tình xuân xưa).


i tình thơ số 2
(Tình xuân xưa)

   Bài thơ này @TN cũng viết 8 câu đầu dựa theo “thất ngôn bát cú”. Theo tôi cái khó nhất của luật Đường thi ở chỗ câu 5 và 6. Vì không chỉ niêm luật, đối từ…mà còn mang tính “luận”(triết). Vì vậy không ngạc nhiên hôm nay vẫn có nhiều người vẫn còn mê thơ Đường luật bởi tính “bác học”, nghĩa sâu xa của nó (!)Suy nghĩ đi tìm từ đôi khi rất hấp dẫn và thú vị...
   Riêng 6 khổ thơ sau…@TN viết theo dòng thơ mới (phi cổ điển). Phong trào thơ mới ở xứ chúng ta đã xuất hiện từ thập niên 30 thế kỷ trước (gần trăm năm ). Những nhà “thơ mới”nổi tiếng bắt đầu từ Phan Khôi, Thế Lữ, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử…
   Thực ra, @TN cũng có cảm thấy “Thơ mới” hình như đã có một vài biểu hiện ở cả Bà Huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương, Nguyễn khuyến, Tú xương…và nhất là Nguyễn Bỉnh Khiêm (gần 500 năm). Họ vẫn theo phong cách niêm luật thơ Đường nhưng “đối ý, đối từ” phóng khoáng hơn…(?)
   Có lẽ, điều quan trọng…thơ sau này hướng về con tim nhiều hơn (cười)!


Tình xuân xưa

Định khúc bên đời lối ngẩn ngơ
Đường hoa nhạt nắng ngõ mây chờ
Xôn xao gió quyện đùa xuân mộng
Quyến luyến môi cười thả giấc mơ
Tình đến mùa phai màu đổi sắc
Thuyền đi nước bạc bến thay bờ
Duyên tan nỗi nhớ còn đâu đó
Một đoạn tơ vàng nửa mảnh thơ .
Ai ngỡ cho ai từ bao giờ…
Mà ngờ gặp gỡ đã yêu nhau
Thanh xuân nghiêng nón tình trong mắt
Hoảng hốt ta ôm dạ vương sầu…

Em nói tình đầu em với tôi
Là mùa xuân mới thứ hai mươi
Một mùa xuân lạ tay run rẩy
“Rơi nón tình trao anh mất rồi…”

Tôi nhớ rằng tôi tự thuở nào
Tay trơn nuối tiếc buồn xanh xao
Bơ vơ lạc lõng về ngõ tối
Nên ngại đời em gối trăng sao…

Tình biết cuộc tình vốn dại khờ
Thời gian chờ đợi vợi yêu đương
Cố hương tìm lại người xưa cũ
Ngõ vắng nhà ai pháo nhuộm đường

Em trả lại tôi những bức thư
Bài thơ giọt vấn nhoà tương tư
“Hoa đời ép phai màu khô héo”
Chợt hiểu từ đây thôi giã từ…

Tôi đốt tình thư nắng đong đưa
Hong mùa trống vắng gió xuân đùa
“Sao em không chờ câu ly biệt?
Cho người tình lỡ đến tiễn đưa…”

                                       Thế Nhân

P/s: Đây là “tình thơ thứ 2”: Ngày tôi quay về…là ngày nàng vu quy. Những bức thư ngày trước của tôi, đã được trao trả lại từ một cô bạn...
   Mãi đến 7 năm sau đó…tôi mới hiểu được vì sao “người ấy” phải đi lấy chồng? Điều mà tôi tưởng cần phải chúc mừng hạnh phúc, thì bạn bè họ lại có chút xót xa…
    Tôi cũng cố đi tìm gặp lại để trả nợ chút niềm đau, níu chút tình tri kỷ, nhưng nàng đã ra đi mất dấu từ độ ấy…
    Đổ thừa cho số phận là điều bi ai nhất của tình yêu. Tôi có lỗi…nhưng thật là khó mà trách mệnh khúc cuộc chơi rong ruổi, với hai bàn tay trắng (?).
   Chuyện đã qua, dẫu sao bây giờ tôi cũng đã tâm sự được với nhiều người…
   (Vậy là tôi không lấy được cô giáo làm vợ rùi!)