Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Xử án...Thuỷ Tinh.



Xử án…Thuỷ Tinh.
(Vác bút giang hồ…)


  Một hôm đang ngồi “chát-chít” với những ních-nêm: Gấu, Mèo, Nhỏ…? Bổng phone kêu tít tít…@thenhan bắt máy ơ hờ:
   - Ha lô… “cô hàng xóm” nèo đó? (le lưỡi)
   Bên kia có giọng nói như…trời gầm:
   - Trời…đây!!!
   - Ủa, “nàng” tên gì lạ vậy?
   Giọng “chả” nổi khùng:
   -  Hừ…Ta là “Ngọc hoàng thượng đế” đây! Ngươi…có phải là người đang mang cái tên “kênh-xì-bo” Thế Nhân không?
   Tui cũng hơi ngạc nhiên:
   - Yet-sờ…có chuyện chi hông?
   Lão “trời” có vẻ nghiêm trọng:
   - Ta đang chuẩn bị xử án bị cáo Thuỷ Tinh đây…Ngươi có thể đại diện “người thế gian” tham gia bồi thẩm đoàn được không?
   - Hơ…chuyện trờingười khác nhau, liên quan gì ta?
   - Sao không liên quan? Ta đây (trời), cũng có mắt-mũi-miệng như ngươi mà…
   Tui từ chối thay cho kiểu biện luận:
   - Sorry…thượng đế: Ông cỡi mây, Tui cỡi xe! Tui mê gái, Ông không biết ngắm đường cong phiêu du…Khác quắc, giống nhau thế nào được?
   Ổng cười lấp lững, chứng minh cái kiểu mơ hồ:
   - Khi nào dưới nhân gian còn “ngoại cảm”là còn có liên quan maquỷ-trời- người… à nha?
   Tui bực:
   - Mấy “tên” đó là Thầy bói, thầy phù thuỷ, đồng bóng…chứ ngoại-nội-cảm gì “cha nội”? Tin có ông “trời” là để có chuyện gì thì đổ thừa đó mà, hề hề…
   Ổng cười dzụ khị:
   - Kệ…thôi lên đây công du một chuyến cõi trời. Ở trên này có mấy tiên nữ hot-girl…
   - Ực…dạ, lên ngay đây ạ!
   Thế là @ Tui vù “thăng thiên” như sao xẹt gặp ông Trời, ổng nháy mắt chào hỏi rất chi là lịch sự kiểu ăng-lê:
   - Hello…Thế Nhân! Ngươi tưởng người nhân gian mới biết “thèm”(yêu) hả? Hai thần Sơn Tinh và Thuỷ Tinh cũng mê gái (Mị Nương)…uýnh nhau đến mấy ngàn năm chưa hạ hồi phân giải …khiến cho dân gian bị vạ lây. Hic, chiện này Ta cũng rất xấu hổ…xin tạ lỗi.
   Tui thông cảm…thói lịch sự và cũng ngạc nhiên:
   - Ủa, “bà hàng xóm”(Mỵ Nương) đó bi chừ già rùi…chẳng còn trẻ như “cô láng giềng” ngày xưa, dành dựt chi ta?
    Ông Trời cũng rờ cằm suy tư:
   - Ừa…quá khó hiểu? Chắc là ngày xưa  (theo truyền thuyết) vua Hùng Vương yêu cầu sính lễ không công bằng…Thằng hot-boy Sơn Tinh làm chi có “Voi 9 ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao…” mà ứng thí. Thua bất công nên nổi điên, phá phách…
   Tui gợi ý thay cho cảm nghĩ:
   - Chuyện…giành dựt gái, ông Trời can dự làm chi?
   - Hic, tại mấy ông “thần”…mà người ta đỗ thừa cho Trời mới tức nè…
   Tui chợt thấy ngứa, gãi đầu:
   - Kiện Trời…thì như “Con kiến kiện củ khoai” thôi hà?
   Ổng tự ái:
   - “Con Cóc kiện Trời” cũng được chớ mậy?
   Tui nói kiểu xuôi dòng bọt bèo:
   - Vậy…kỳ này ai kiện Thuỷ Tinh?
   - Thằng Sơn Tinh chứ ai?
   Tui cười cười:
   - Ủa…Thuỷ Tinh rủ rê được bà hàng xóm Sơn Tinh rùi hả? Huề cả làng…khỏi lũ lụt?
   Ổng Trời lắc đầu:
   - Bậy bạ…người dương thế như nhà ngươi luôn méo mó “cơm” với “phở”. Sơn Tinh kiện mấy thằng Thuỷ Điện xả lũ…làm con cháu Mỵ Nương mặc váy ngắn cũng đành phải leo nóc nhà mới khỏi bị ướt, tìm đường thoát nạn…
   Hic…Tan hoang vườn tược, con người, súc vật cũng bị “xuất hồn” nổi bồng bềnh hổng lo, lo cái váy…
   Tui xót xa và cũng thắc mắc:
   - Nhưng…Thuỷ Điện có liên quan gì đến Thuỷ Tinh ta?
Ông Trời phán như chuyện…“trời định”:
   - Cũng cùng họ “Thuỷ” là liên quan rùi! Thằng Thuỷ Điện thì ta đâu có quyền nhúng tay, nhưng thằng Sơn Tinh ta truy cứu trách nhiệm hình sự là được…
   - Vậy ổng (Thuỷ Tinh)…nhận tội chưa?
     Trời lắc đầu bó tay.com:
   - Hừ, ta thẩm vấn…hắn bảo: Thuỷ Tinh này chỉ làm phép ra nước dâng cao, gây lụt! Còn lũ…là do Sơn Tinh chịu trách nhiệm…
Tui ngạc nhiên:
   - Hơ…Sơn Tinh nói sao?
   - Sơn Tinh đổ thừa là do làm thuỷ điện nên… nên bọn “công thương”có cớ vặt trụi rừng, đành chịu. Lỗi của ông Thuỷ Điện từ a đến z…
   Thấy ổng lắc đầu bối rối…Bực, Tui hù:
   - Ở dưới nhân gian họ đổ thừa do ông “trời” làm mưa nên mới có lũ đó nhen!
   Lão Trời bức râu, quắc mắt:
   - Ai dám…
   - Mấy ông Thuỷ Điện chứ ai?
   - Hừ…vô duyên thúi! Không cho mưa thì than, cho mưa là đỗ thừa à…? Làm như chỉ có xứ ông làm thuỷ điện?
   Tui đắn đo, dò dẫm:
    - Hay là do “quy trình” xả lũ không đúng…
    Lão bểu môi thấy…ghét:
   - “Quy trình” cái mốc xì…nước dâng quá “mực nước an toàn” thì xả…có gì mà dùng thuật ngữ cho “pha” học? Nghe bắt gúm.
   Tui gật gù:
   - Đơn giản quá he? Ủa…vậy, lỗi ở đâu?
   Lão nhìn Tui ra vẻ thương hại:
   - Nhiều công trình trên một dòng sông, hoặc nhiều hồ chứa…cùng xả trên một lưu vực về hạ du. Thì thằng Thuỷ Tinh nhà ta cũng đành ngộp thở, chết đuối…
   Giải trình luận chứng đến đó…ổng thắc mắc quay sang Tui:
   - Ủa mấy nhà khoa học-kỹ thuật của xứ sở ông đi đâu hết à?
   Tui lúng túng nói bừa:
   - Chắc là…vào “viện nghiên cứu tiềm năng con người” hết rùi…?
   Nghe vậy, lão cười hềnh hệch, méo mó:
   - Trời…Ta “nắn”(tạo) ra loài người mà ta cũng không hiểu ta nữa là…đoán mò! À, mà có ai kiện chưa? Ai chịu trách nhiệm?
   Hic, Tui than trời:
  - Ông Trời có 1 tên Thuỷ Tinh mà xử không được…dưới đó hàng đống ông Thuỷ Điện biết ai mà xử?
   Ổng giận dỗi, biện bạch:
   - Hơ… “người nào làm người nấy chịu”. Mấy “cha” không xử Thuỷ Điện…tao lấy nhân chứng, vật chứng nào để kết tội thằng Thuỷ Tinh? Thôi thì cứ nói rút kinh nghiệm là xong… “đời chị Dậu”!
   Hic, phủi một cái, “tắt đèn” cái rụp…đúng là Trời đi mây về gió? Tui nổi khùng:
   - Ê…lần sau đừng “hẹn hò”lên đây nữa nhen!
   - Sao dzẫy?
   - Ông là Trời mà cũng nói chiện trớt quớt…