Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

QUI NHƠN NGƯỜI VỀ



Qui Nhơn người về…

Về đây soi bóng bên dòng nước buồn
Để nương theo gió về nguồn xa xôi
Người còn đứng đó trong nắng nghiêng soi
Cánh chim tung trời, kiếm cung một đời
Oai hùng sông núi lướt sóng trùng khơi…

Về qua lối dốc nghiêng đời Mặc tử
Nửa vần thơ mới nửa hồn xa xưa
Chiều đi hoang phế hoa nắng đong đưa
Lá rơi ơ hờ,  nhấp nhô bến bờ
Mệnh trời thi sĩ mộng tình gió ru…

Qui Nhơn ngày về
Đường xưa hong nắng xanh trưa
Phố nối hẹn hò, lối vắng ngõ chờ
Mà tình ai vẫn bơ vơ
Qui Nhơn người về
Tìm mùa trăng xót xa đưa
Núi ngóng lời thề, Đá vẫn bạc đầu
Đợi từng cơn sóng vỗ về…

Về trong nhung nhớ thương mùa lỗi hẹn
Và nghe biển hát xô miền tâm tư
Ghềnh xưa lấp lánh bóng cũ chơ vơ
Nỗi đau xa vời,  sóng xanh tuyệt vời
Một thời rong ruổi một đời lãng du…

                                                Thế Nhân