Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Đời hoa...


   Đời hoa…
  ( tản mạn…)

   Khi những cơn mưa cuối cùng thưa thớt đi qua, khi những bông hoa Dã Quỳ chợt rộn nở khắp vùng đồi núi bạt ngàn tây nguyên bao la…là nơi đây, đã báo hiệu một mùa nắng mới, một mùa gió lạ đến sớm bởi đất trời, một chu kỳ của xuân xanh thức giấc…

   Bầu trời bàn bạc sâu thẳm rất mông lung, trên cỏ cây nắng tắm hanh vàng đã lấp lánh giữa mênh mông khí trời se lạnh…Cái lạnh của cơn gió phiêu lưu và sương chiều phôi pha vẫn không làm úa tàn sắc vàng rạng rỡ những đoá Cúc rừng hồn nhiên…ngu ngơ dõi suốt hành trình theo lối về của bóng dáng mặt trời lặng lẽ…
   Hoa Dã Quỳ là một loài hoa dại miên man…không mang hương thơm quyến rũ, không cánh hoa gợi cảm, không dáng vẻ kiêu sa, không lộng lẫy sang trọng và cũng không phải là quá tĩnh lặng hoặc tàn phai vàng võ…mà chỉ là một màu dung dị tươi sáng,  êm đềm và hiền hoà…có chút gì đó mang sắc màu của thời gian, của kỷ niệm và chút nhớ thương vụng dại, có thoáng nhẹ khoe sắc đong đưa theo gió với không gian dịu vợi hoang sơ, ngỡ ngàng bắt nguồn âu lo từ nguyên thuỷ…
   Các loài hoa đều mang theo một một ý nghĩa nào đó thật viễn du, sắc thái của mộng trần gian, lạ lẫm theo tâm hồn người đa đoan…Có lẽ vậy, nên có những loài hoa mang những cái tên khoe khoang kiều diễm, kiểu cách đưa đón nâng niu chìu chuộng mộng cao sang. Và cũng có những loài hoa không tên cô đơn, lạc lõng lãng quên nơi chốn tiêu điều hoang vắng...
    Người ta lấy các loài hoa để thưởng thức ví von mộng mị, ẩn dụ thơ ca hoài mong những cái đẹp ra nhiều dáng vẻ muôn màu, vạn đời cho nữ giới loài người…để tượng trưng hương hoa về tình yêu, nhan sắc…để xem sự e ấp quyến rũ đến mong manh, để lén nhìn hé nụ tầm xuân rạo rực hay lặng thầm héo úa tàn phai …và người ta cũng phân biệt cả loài hoa thanh cao nâng niu quý tộc, hoặc rẽ rúng bạc mệnh phù du...
   Nhưng…có đoá hoa nào tồn tại được với bão táp biển dâu trò đời vị kỷ, của thời gian hững hờ, bội bạc, nhạt phai …và còn đâu đó đong đầy quá khứ những cánh hoa thời loạn ly tan, hoang phế …hay những bông hoa vừa hé nở đã đeo mang thân phận trên mảnh đất nghèo hèn vì đói no, cằn cỗi gở gạc niềm tin…đang cố tìm chút xinh tươi khoe sắc dù xứ sở đã thanh bình tự xa xăm …

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét