Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

Ca khúc da vàng?

Ca khúc da vàng?
(Suy tư…)



   Trong đời sống âm nhạc, trên sân khấu, báo chí…thường thấy người ta nói  (ca ngợi) về Trịnh Công Sơn với những ca từ trong tình khúc âm nhạc! Đôi khi, họ còn gá nghĩa thêm những câu chuyện tình lãng mạn, đung đưa bóng hình  nhan sắc cố nhân như để phụ đề minh họa đời tư, cội nguồn tác phẩm…

   Nhưng…ai dám chắc có bao nhiêu phần trăm là sự thật (?) Vẫn biết người cảm hứng bút mực (bàn phím) đôi khi khoa trương luận bàn, thiên hạ thích đồn thổi vu vơ. Nhưng, thôi kệ…sự cường điệu hay phỏng đoán những  giai thoại (nếu có) âu là lẽ tự nhiên của óc trừu tượng nghệ thuật! Và, vì hình như thông tin xã hội hiện nay, phần nhiều là kích thích tò mò, đắm đuối với những “người nổi tiếng” (cười)?

   Thực tế, những ai (kể cả người nước ngoài) khi quan tâm hoặc tìm hiểu tí chút về âm nhạc Việt đương đại, thì đều biết vài ca khúc của N/s Trịnh Công Sơn! Bởi, ông là người được vinh danh với tác phẩm “Ca khúc da vàng”…Giải thưởng Âm nhạc hòa bình thế giới (World Peace Music Awards) công bố trên trang web của WPMA (2001) sau khi vừa qua đời, về lại nơi cuối trời làm mây trôi...(Phôi pha)

   Giới mộ điệu học thuật nhắc đến Trịnh Công Sơn là nghĩ đến dấu ấn “ca khúc da vàng” hơn là những bài hát tình khúc, nhạc cảm tự tình yêu đương! Mặc dù, văn chương thi ca cũng là yếu tố quan trọng làm nên tác phẩm lớn. Nhưng, không có nghĩa là phân biệt lối văn chương trí thức so với bình dân, hoặc phô diễn đẳng cấp giá trị triết lý cao siêu như các “tín đồ” cách điệu, hóa tưởng…

   Khi nhìn về nghệ sĩ? Không nên thần tượng hóa tài năng (sở thích) hoặc quá cầu toàn khi xét nét cá tính, đời tư (hoàn cảnh) của họ…mà chỉ cần phiêu du trên nghệ thuật tâm tình và đọc tư tưởng trầm lắng những gì họ muốn nói! Thực ra, nhận thức khác nhau từ một điều tưởng chừng đơn giản: Ca nhạc sĩ dân ca Mỹ Joan Baez đã ví ông như một Bob Dylan của VN. "Không ai khác có thể miêu tả hay hơn nữa những cảm xúc trong trái tim người VN"

   Người ta dễ dàng nghe thấy tiếng hát “da vàng” có từ hàng trăm năm trước (khi phương tây đô hộ) về đây thức tỉnh dân trí, rồi mang theo âm điệu chống chiến tranh (hệ ý thức) vang lên như hồi chuông báo kinh khổ (tên một ca khúc Trầm Tử Thiêng)…từ sâu thẳm lòng tự tôn có chút gì đó âm u, bi hùng lẫn đứt đoạn, trầm mặc! Lời hát hiện trạng dâng quê hương để mặc niệm từ khói lửa chiến tranh: Một bức tranh thực tế phũ phàng và bi lụy đến mức phi lý mỏi mòn…
    "Ru con, ru đã hai lần
     Ôi tấm thân này ngày xưa bé bỏng
     Mẹ mang đầy bụng, mẹ bồng trên tay
     Hò ho ho hó ho hò, sao ngủ tuổi hai mươi?"... (Ngủ đi con-TCS)

  Tình khúc phản chiến được tồn tại giữa hai lằn đạn, cũng đã là điều khá may mắn của sử thi! Hình như, tính nhân văn vẫn ươm mầm đâu đó trong những con người chủ chiến, nên tác phẩm vẫn được phổ biến và thịnh hành rong ruổi một thời giữa cơn mê ngộ…
   Ôi cái chết đau thương vô tình 
   Ôi đất nước u mê ngàn năm…(Người con gái VN da vàng- TCS) 

   Sự thật, “người nô lệ da vàng” không chỉ là số phận bị “ngủ quên trong căn nhà nhỏ, đèn thắp thì mờ...” của riêng dân Việt? Hầu hết những cộng đồng châu á da vàng (Nhật, Trung Hoa, Hàn quốc, campuchia, Lào, Philipin…) cũng cần nhận thức nỗi niềm những đoạn trường lịch sử, tương tàn huynh đệ…để cùng chia xẻ tâm tình xót xa cảm thán (!) Vì suy cho cùng: Cuộc chiến chủng tộc (phát xít) hay cuộc chiến đấu giai cấp (cộng sản) cũng chỉ là chủng loại chiến lược chính trị “bình thiên hạ” bắt nguồn từ tham vọng chủ nghĩa thống trị được truyền bá từ “người da trắng”…nên chính họ hiểu ông (TCS) hơn ai hết (!)

   Tất nhiên, ngày nay (thế kỷ 21) thế giới đã có nhiều chuyển biến, hành trình chính trị, khoa học phát triển khiến tư duy ít nhiều thay đổi để tạo ra nền văn minh mới, quyền tự do không biên giới của xã hội văn hóa phương tây có cái nhìn nhân bản hơn, các chủ nghĩa cực đoan lạc lỏng đơn độc, dần thụt lùi vào dĩ vãng…

   Các bài hát trong “ca khúc da vàng”? Nay, hy vọng chỉ còn là kí ức hoang vu quá khứ quên lãng, chờ đợi lòng người thức giấc tái sinh màu xanh tương lai mới! Nếu, tình yêu là giai thoại nguồn sống thi vị của mỗi người, thì lý tưởng xã hội lại là điều thực sự cần có một tấm lòng theo quan niệm “hồn nhiên” của người nhạc sĩ:
    “Chúng ta đã đấu tranh. Đang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi người từ khước tước hiệu đó...”(Trịnh Công Sơn)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét