Thứ Hai, 24 tháng 3, 2025

Bài tình thơ thứ nhất: Xa Vắng...

 

Bài Tình Thơ Thứ Nhất (Xa Vắng)
(Tình yêu không phải chuyện đơn phương mà vẽ đẹp của sự đồng cảm)
 

 

Đời nhân thế mộng người muôn ngã
Lạc đường về níu áo hoàng hôn
Đưa tay hái ánh sao hôm
Soi tìm duyên lỡ nửa hồn tìm nhau
 
Tình muôn lối em về đâu đó
Nhặt vần thơ anh buộc bàn chân
Một mai mòn gót tình nhân
Tìm về lối cũ phong trần dệt thơ
 
Vần thơ dệt lênh đênh ảo ảnh
Rớt chữ Đời nhặt nhạnh thương đau
Về nghiêng khoác áo mây sầu
Thắp lòng nhung nhớ níu nhau trả tình
 
Tình nay trả tình xưa còn hẹn
Nợ cuộc tình kéo mãi lê thê
Tìm nhau hết kiếp đam mê
Hoa tàn nguyệt tận lối về còn xa…
 
Em ngày đó, giữa trời hoa mộng
Gót son hồng áo lộng thướt tha
Tay thon ngón nhỏ kiêu sa
Mắt cười đơm nắng, ngọc ngà hương bay
 
Ta ngày ấy, lênh đênh phiêu bạt…   
Lạc lõng đời ngơ ngác đứng trông
Tóc màu gió bụi hư không
Áo quần bạc thếch bên sông bóng chiều
 
Và như thể truyện nàng thi sĩ
Gặp gỡ chàng họa sĩ hư hao
Người quen nhung lụa thanh cao
Còn ta chỉ có cung đàn tơ vương
 
Đời nhân thế lẽ thường tan vỡ…
Biết yêu người lỡ phận trăm năm
Tặng em khúc nhạc xa xăm
Ra đi lơi phím tình say mộng buồn…
 
Trời buông gió bao năm trôi dạt
Đẩy thuyền về ghé bến chiêm bao
Vườn xưa hoang phế hư hao
Thềm xao xác lá ngõ rào vắng tênh
 
Trời mông mênh giữa mùa tao loạn
Khói mịt mờ loang lửa quê hương
Cánh hoa lưu lạc tha hương
Điêu linh một thuở mộng thường vỡ tan…
 
                                        Thế Nhân




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét