EM VÀ THƠ ANH
(Thay
cho lời tiễn biệt chị Ngọc Hạnh)
Không
phải là bạn thời thơ ấu mà tôi “ca ngợi” thơ Thục Nguyên (Nguyễn Văn Thức),
hoặc chỉ vì anh ấy là người khá nỗi tiếng trên thi đàn. Thực ra, Thục Nguyên
(và tôi) và cả những người yêu văn chương từ nội tâm, ít khi quan tâm về danh
tiếng (thoáng mây bay).
Đối với Thục Nguyên, tôi chỉ là kẻ ngoại đạo thơ ca (cười), vì anh ấy là
người khá đam mê! Khi đã đam mê người ta sẽ nhìn ra được hình dáng thật chất thi thơ và
tâm hồn thăng hoa nỗi nhớ…
Tôi thích thơ của Thục Nguyên có tính chất trừu tượng nguyên sơ, tinh
khôi ngôn ngữ, trung thực và chung thủy
với tình yêu trong sáng (điều mà các nhà thơ thường bị phóng tác khá xa sự thật).
Thục Nguyên gây ấn tượng ngay bài đầu tiên “Nhớ Quy Nhơn” (gần 50 năm trước) qua
giọng ngâm của nghệ sĩ Minh Tiến và gần đây là nghệ sĩ Lan Hương. Và, rất nhiều
bài thơ của Thục Nguyên đã được phổ thành nhạc…
Dưới đây
là bài thơ “Em Và Thơ Anh” ưu ái viết cho vợ của mình (Ngọc Hạnh). Một bài thơ hết
sức chân thành viết theo lối lục bát rất mới mẽ sống động, bao hàm ý nghĩa hạnh phúc hiện thực…
Chúc chị dịu hiền (Ngọc Hạnh) rời khỏi thế gian
mang theo tình yêu chân thành, tiếc thương nhất của Thục Nguyên.
EM VÀ THƠ ANH
(Tặng Ngọc Hạnh – vợ yêu)
Ngày xưa anh có một người
Để yêu và để một thời làm thơ
Oái ăm tình ấy hững hờ
Mà nay thơ vẫn chưa mờ nỗi đau
Em người tình muộn đến sau
Có khi cũng giận những câu thơ buồn
Có khi cũng thoáng ghen hờn
Có khi cũng lạc vào hồn thơ anh
Ngày xưa tình ấy như tranh
Để em hiện thực trong anh bây giờ
Xót con đò cũ không chờ
Ta đem hết cả bến bờ tặng nhau
Em người tình muộn đến sau
Cảm thông chăng mối tình đầu của anh
Lòng anh mạch suối trong lành
Thấm qua trong vắt ngọn ngành câu thơ
Và…hơn ai hết bây giờ
Em - người đang giữ gã thơ đa tình.
Thục Nguyên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét