Dạ KhúcTiễn Đưa
(Viết
cho Thục Nguyên)
(Chân dung Nguyễn Văn Thức -Thục Nguyên lúc còn trẻ)
Đưa người thi sĩ bước đêm sâu
Tiễn đời nhân thế tàn dư lệ
Khăn sô bàng bạc nhạc cung sầu
Anh có qua về chốn hư không
Ghé lại trường xưa gởi giấc nồng
“Tên ai lỡ khắc bờ đá vắng”
Để sóng ngàn khơi vỗ bạc lòng” (Nhớ Qui Nhơn)
Trên ghềnh đá nhảy gã tình thơ
Từ thuở "Đợi* người buổi ban sơ
Mượn vầng Mặc Tử còn treo bán?
Vay rượu Uống Trăng* bến say bờ
Kỷ Niệm* giăng trời tựa bóng mây
Bài thơ vần Ngại* nẻo xa bay
Định đời duyên phận rao ngày tháng
Em Và Thơ Anh* kết sum vầy…
Nhật nguyệt đời người cũng qua mau
Quán trọ vô thường mộng bể dâu
“Bẽ bàng một thoáng rồi quên lãng.
Chỉ để mây trời sông nước đau…” (Lời Cuối)
Chỉ để mây trời sông nước đau (?)
Tang gia vấn lệ chít mái đầu
Tình xưa con trẻ còn nguyên đó
Mồ côi lận đận dạ khúc sầu!
Tôi tiễn hồn thơ tạ từ thôi
Trần gian thơ thẩn cũng pha phôi
“Khói Sương* hư ảo cầu siêu thoát
Thiên thu một cõi chốn không lời…
Sài gòn, chiều 04-08-2026
Trần Thế Nhân (Trần Bình)
( Chúc các cháu Đăng Diệp & Thúy Diệp vượt qua nỗi buồn…)
Ghi chú*: Tựa đề tập thơ, bài thơ (Có thể xem trên mạng)
