Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Sống giả...


Sống giả…
( Suy tư…)



  Người ta đã biết đến các tác phẩm “Sống mòn”, “Đời thừa”(sống thừa) của Nam Cao nói về những nhân vật có học thức, có lý tưởng cao thượng! Nhưng rồi…cuộc sống trở nên bi kịch vì hoàn cảnh khó khăn cơm áo, gạo tiền đã làm suy nhược tinh thần lẫn thể xác khiến nhiều lúc con người biến thành kẻ lợi dụng, nhỏ nhen, ích kỷ…

   Ta cũng đã đọc được chuyện “Tắt đèn”(Ngô Tất tố) để thấy cuộc sống tối tăm không lối thoát, mang kiếp nghèo với thân phận nhỏ nhoi, nhục nhã của người nông dân trong cơn bỉ cực…của đời chị Dậu.

   Tất cả là do đói! Và “Đói” của Thạch Lam đã cho lương tâm loài người một phần thông cảm, thức tỉnh soi xét lại vì đâu mà người vợ nhu mì đành bán cái cần “chung thủy”của mình chỉ để mua nổi một bữa thức ăn “tình yêu” cho chồng qua cơn đói lã…

   Đôi khi, khó mà phân biệt được sự cao thượng hay hèn mọn!

   Ai có cuộc đời ở trong hoàn cảnh đó mới tìm được biện chứng, chứ không phải suy diễn, rêu rao từ những chủ nghĩa giáo điều, đạo đức mơ hồ? Sự cao thượng của người đời có được đâu phải sinh ra từ những kẻ thông minh, sang trọng, lịch lãm hoặc ảo tưởng nằm trên bàn thờ của các vị thánh thần bày biện lễ nghĩa nhận của bố thí…và để nhờ những thí chủ “giàu có” dậy lòng trắc ẩn có một phần dư thừa sự trắc ẩn của lương tâm(!)

   Những tác phẩm văn học thời bấy giờ (trước 1945) thường rất hiện thực, đều mang theo cái gì đó suy tư, lặng lẽ, u hoài nhân sinh thời cuộc. Nhưng, trong đó vẫn chứa đựng bản tính nhân văn, tình người (Vợ nhặt –Kim Lân). Nhiều người sau này vẫn hay phân tích vụn vặt, gán ghép khoa giáo giới hạn rằng: Đó là lối văn chương “phê phán xã hội”…mà không nghĩ đến giá trị cao hơn là một cuộc cách mạng văn hóa ngôn ngữ (quốc ngữ) riêng cho người Việt…để khai phóng dân trí vượt qua những định kiến lạc hậu “luân thường đạo lý” nho giáo (Đoạn Tuyệt của Khái Hưng-Nhất Linh) trói buộc nhân quyền thân phận người, lấy hủ tục mê tín dị đoan để cứu rỗi (Phan kế Bính). Những điều phi hiện thực vốn sống, giả nhân nghĩa, nợ thánh thần…khiến cho dân ta mãi đắm chìm, vỗ về trong nghèo nàn, đói rách lầm than!

   Ngày nay, xã hội có chút thay đổi. Nhưng…có lẽ, không muốn chọn cao thượng hay hèn mọn? Nên người ta chọn ra cách sống giả: Lấy học thuyết tế nhị làm biện chứng trong giao thiệp, lấy hợp pháp biện minh cho chính trị, giáo dục, kinh doanh …lấy quảng cáo làm nghệ thuật mua bán lũy kế lãi, lấy tương lai để an (mị) dân, lấy truyền thống xây rào cản tiến bộ, lấy hạnh phúc làm mơ ước và lấy cả kiếp sau để xoa dịu linh hồn…

   Sống giả thường được hùng biện thành phương tiện đạt đến mục đích! Và đôi khi hệ quả một thói quen người ta gọi là văn hóa cho có vẻ mỹ miều, uyên bác. Đối với những người có kỹ năng “sống giả”xem đó là triết lý sống! Còn với những người thật thà thì lại nghĩ đó là trò đời léo lận…

   Thật ra, sống giả là một phần mà nhiều người cho rằng (biện bạch) văn minh hơn (không trần trụi) nhưng không có nghĩa là hạnh phúc hơn? Thật khó mà an lạc, tịnh tâm khi xung quanh mình đều có sự giả dối, ngụy tạo!  Mặc dù kịch nghệ sân khấu là một phần của tư tưởng, nhưng dẫu sao cũng không phải là nội dung đích thực…

   Từ…sống mòn, sống thừa đến sống giả  không phải là cuộc cách mạng trá hình mà xã hội mong đợi. Vì điều đó là sự lẫn quẩn, nhẫn tâm của cái nghèo đói nhân cách khiến cho xã hội hỗn mang tư tưởng đời là vô nghĩa! Người không trọng người, ta cũng chẳng trọng ta…thì lấy đâu ra lòng tin yêu để làm cội nguồn của tự do và hạnh phúc?

   Có lẽ: “Con người sinh ra không phải để hạnh phúc, mà để chiến đấu với gian nan và để được nên người…”

8 nhận xét:

  1. Con người là trọc đùa của tạo hoá cuộc sống vần xoay mặc kệ muôn loài

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và...Con người cũng tạo ra định mệnh của chính mình! (cười)

      Xóa
  2. Thật khó mà an lạc, tịnh tâm khi xung quanh mình đều có sự giả dối, ngụy tạo! Ui sao TUI thấy có lý vô cùng , vì như rứa nên cảm thấy .....sống thiệt thật khó , mà sống giả tương đối dể .hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Giả bộ thì được! Đừng giả dối nhen...(Ủa có cái gì giả à...?)

      Xóa
  3. Giã đò.....( biết mà noái ko biết í. Là giã đò í )phải ko @ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hơ...gái Huế vào Nam lâu rồi mà vẫn thít "giã đò"...(le lưỡi)

      Xóa
  4. Nhớ sao bến tình lòng men say
    Con thuyền xa bến muôn phương đó
    Bên thềm blog tím mãi luyến đây
    Chỉ ở phương này chẳng đổi thay.
    .........
    Anh Bình Trần khá lâu anh mới đến thăm Trang.....em rất vui anh đã họa và chia chia sẽ cùng em....ngày mới vui anh nhé!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ bến thuyền đi tựa gió lay
      Đêm đông giá buốt ghé đời vay
      Thềm xưa blog tím còn Trang đó
      Mượn đỡ tình thơ hơ tháng ngày…
      ...
      Cảm ơn Tuyết (lạnh quá) Trang! Hi hì...

      Xóa