Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2016

Nàng xuân cũ...

Nàng xuân cũ…



Ta trở lại gom mùa xuân cũ…
Lọ mọ tìm dũ bóng thời gian
Tình lục đục mê man ngày đó
Vẫn còn đây từ độ điêu tàn…

Ngày theo tháng nhạt nhòa tri kỷ
Xuân ươm mầm tiễn biệt mùa sau
Dẫu kí  ức khép thời mộng mị
Vẫn hằn sâu dấu vết tình sầu…

Ngày em đến môi cười thắp nắng
Má hồng vừa hong nụ yêu đương
Để ta nhớ mưa chiều xa vắng
Tạt qua đời hụt hẫng vô thường…

Nếu có lúc em buồn rong phố
Ném nỗi buồn xỏa tóc đìu hiu
Ta mòn gót xa mùa xuân nọ
Vấp sợi tình trượt gió liêu xiêu…

                                    Thế Nhân

P/s:
   Nhiều người trẻ tuổi nói với tôi là họ không thích thơ bằng nhạc! Khi hỏi lý do…và thường giải thích: Vì âm nhạc có hình tượng dễ hấp dẫn, thưởng thức hơn…và thơ “cỗ lỗ xỉ” rùi! (le lưỡi).
   Dù không nói ra… nhưng, tôi nghi ngờ (sự cảm nhận) về điều đó! Tất nhiên, tôi không hề phân định hơn thua “chiều sâu” của nghệ thuật, vì chúng khác nhau về cả trừu tượng và nguyên lý cảm xúc (âm thanh và ngôn ngữ). Mặc dù trong ca khúc cần có ngôn ngữ, còn trong thơ (ca) cũng cấu tạo ngữ điệu âm nhạc…
   Tuy nhiên, sự sai lầm (nếu có) của chúng ta thường là do nghiêng về một sở thích? Còn nhận thức sâu về nó (thơ và nhạc)…lại cần phải có một quá trình hấp thụ (môi trường, giáo dục).
    Nhưng, môi trường đôi khi chỉ là thói quen, quán tính…nên cũng có thể hời hợt,  không sâu sắc. Vì thế! Dạy “ngữ văn” mà không học (tập) về thơ và âm nhạc là khuyết điểm (thiếu xót) lớn nhất trong giáo dục phổ thông…
  Tôi cũng tin rằng: Thơ và nhạc (theo khoa hoc) không những có tác dụng đến não bộ phát triển tư duy mà liên quan đến cảm xúc gầy dựng đạo đức, tâm hồn cao thượng nơi con người…

2 nhận xét:

  1. Có nhiều lúc em buồn rong phố
    Ném nỗi sầu mà có được đâu
    Sợi ký ức đan xen kết tổ
    Nhốt em vào cõi nhớ từ lâu...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cứ gói sầu riêng ra phố
      Rao cuộc tình bán nợ trăm năm
      Chắc ai đó nỗi lòng nức nở
      Mua sợi tình buộc nhớ xa xăm …

      Xóa