Thứ Ba, 31 tháng 12, 2024

Chuyện cuối năm...

 

Chuyện cuối năm
 

   Câu chuyện cuối năm thường là câu chuyện cũ(?)
   Năm 2024 trôi qua, là năm đầy biến động trên toàn thế giới. Nó dường như báo hiệu bắt đầu cuộc đổi thay trên nhiều lĩnh vực đời sống xã hội: Khí hậu, kinh tế và cả địa chính trị…
+ Biến đổi khí hậu (nóng lạnh thất thường) khiến lũ lụt, hạn hán trở nên trầm trọng hơn, những cơn bão Helene, Milton, Yagi đã gây thiệt hại lớn…
+ Kinh tế xã hội toàn cầu đang trong giai đoạn hồi phục (sau dịch Covid) và ảnh hưởng bởi các cuộc chiến Đông Âu (Nga & Ukraina) và Trung Đông (Isarel & Hamas, houthi, hezbollah, Iran)
+ Sự sụp đổ chính quyền Assad ở Syria (thất bại của Iran và Nga) sẽ thay đổi phần nào cục diện địa chính trị ở Trung Đông và cả Châu Phi.
   Riêng, ở Việt nam (2024) cũng có nhiều sự kiện lớn: Bão lụt đã gây tàn phá bất thường; Xét xử vụ án lớn nhất (Trương Mỹ Lan); Thay đổi hàng ngũ lãnh đạo đảng, nhà nước; Thêm ba đối tác chiến lược được thiết lập (Úc, Pháp và Malaysia) và hiện tượng sư Thích Minh Tuệ…
 
   Nhìn lại năm cũ, để mong ước năm mới (2025) hoặc dự báo được gì cho tương lại?
   Thực ra, phần lớn đời sống mưu sinh của chúng ta đều lệ thuộc nhiều vào thế cuộc (thể chế, lãnh đạo) xã hội! Tuy, các sự kiện cụ thể xảy ra rất khó phán đoán chính xác. Nhưng, dựa theo những thông tin khoa học và xu thế địa chính trị thì không có gì để ngạc nhiên nhiều…
   Công nghiệp nhiên liệu hóa thạch và con người tàn phá sinh thái tự nhiên…khiến trái đất thay đổi nhiệt độ nhanh hơn dự báo. Các thế lực chính trị suy thoái(!) đang mất dần thế cân bằng nên lấy vũ lực ra tranh chấp.
   Với những nước kém phát triển khoa học thì luôn phải hụt hơi, xoay chuyển "giao thương, đầu tư” để tồn tại. Kỷ nguyên công nghiệp đã trôi qua nhường chỗ cho công nghệ trí tuệ (AL) nhân tạo thống trị, khiến cho các nghề nghiệp “truyền thống” sẽ gặp khó khăn trong việc mưu sinh.
 
   Là một người bình thường ta mong gì cho năm mới?
   Với sinh tồn ta chúc sức khỏe, với hạnh phúc ta chúc yêu thương, với văn hóa tự trọng ta mong mọi người thôi tranh cãi, với phát triển trí tuệ xin thôi cầu xin. Và, mong hòa bình thì đừng giáo dục thù hận…

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2024

Mùa đông trần thế...


Mùa đông trần thế…

    “Tôi là người ngoại đạo, trưởng thành trong triết lý phật học. Nhưng, mang nặng kiếp thơ ca nên tâm hồn tha nhân đầy trừu tượng, tưởng chừng như dị biệt(?) Yêu thương những gì trong ngần, thơ mộng đến mức hóa mọi thứ đều thanh cao(cười)...
    Người ta sanh ra đời vốn đã mang nợ! Nợ ơn nghĩa sinh thành, non sông đất nước, nợ lòng người tình đời, nợ tiền nợ bạc, nợ cả đam mê? Ta đều có thể trả cách nầy hay cách khác! Chỉ có nợ ân tình cũ, nợ điều quyến luyến làm sao trả nổi…”

Đêm thánh nhớ…

Đêm giá buốt chân rơi buồn nghiêng phố
Đỉnh dốc dài tình lạnh bước chơi vơi
Trái tim đau lăn trả lại cho người
Xoa kí  ức chia ly tìm hội ngộ…
  
Xưa hun hút ôm bài ca thánh nhớ   
Nhạc vang lừng níu tà áo em bay
Bờ môi cong chạm nhẹ má thơm say
Run mắt ướt long lanh vì sao lạc…

Trời sâu thẳm rong tuổi đời ngơ ngác
Ngờ đâu rằng Thiên Chúa mấy nghìn năm
Thả thiên thần xuống trần thế xa xăm
Cho vay nợ nụ hôn tình quyến luyến!

Ta vụng dại! Người cho em thánh thiện
Lấp lối về yêu dấu suốt trăm năm
Ôm nỗi đau dựa nuối tiếc âm thầm
Đeo kỷ niệm mang ai hoài tan vỡ…

 Này em hỡi! thiên đàng nào bỡ ngỡ
Có đường chiều giận dỗi gió mùa đông
 Để một thời áo lụa trắng mênh mông
Tung cơn gió khoe phong trần vô tội…

Ta ngoại đạo con tim buồn thống hối
Mộng thinh không chuông vang mãi dư âm
Chỉ một lần lỡ dại lén âm thầm
Chỉ lần một ru đời đời nỗi nhớ…

Này em hỡi! Con đường tình đau khổ
Vẫn còn đây ngõ dốc hẹn đón đưa
Vẫn nằm đây lặng lẽ nhặt sao thưa
Vẫn ở đấy! đêm mùa đông thánh nhớ...

                                                @thenhan
Mùa đông trần thế

Mùa đông đến chưa em?
Sao nghe băng giá lênh đênh địa đàng
Mùa đông phố mê man
Con tim trần thế thiên đàng lối xưa
Bên kia đồi hoa nắng
Lối dốc đời trống vắng, mùa trôi…

Chiều nao biết quen nhau
Bâng khuâng áo trắng thương sâu mộng đời
Giờ đây đã chia phôi
Đêm mùa sao sáng nguyện lời thánh ca
Con đường tình đã mất
Lối dốc đời khuất lấp, tình tan…

Mùa đông…
Yêu dấu nào xa xôi
Má hồng hờn đôi môi
Ngoan hiền mắt ướt sao trời
Tìm nhau…
Chẳng biết tìm nơi đâu
Lỗi lầm chuyện mai sau
Yêu Người hát khúc kinh cầu
"Ngày đi, là biết đời chia ly
Biết rằng tình phân ly
Thương người hát khúc kinh cầu..."

Mùa đông đến hư hao
Tay trơn nuối tiếc (giá buốt) xanh xao muộn phiền
Mùa đông gió cô miên
Lang thang hè phố bên miền dấu yêu
Qua dòng người bối rối
Nghiêng dốc đời thống hối, tình tôi …

                              Thế Nhân

Lời Ca Thánh (Lời 2)

Mùa đông quá xa xôi
Thơ ngây áo trắng tinh khôi vào đời
Mùa đông cánh hoa rơi
Con tim trần thế ru lời thánh ca
 Qua từng mùa sao sáng
Trên dốc đời xa vắng, ngày trôi…
 
Giờ đây biết xa nhau
Sao nghe giá buốt xanh xao hẹn thề
Thời gian gió lê thê
Bơ vơ áo trắng đi về chốn xưa  
Nơi thánh đường trông ngóng
Chuông giáo đường nghiêng bóng, cầu kinh… 
Là nhớ buồn chia phôi
Nhớ rằng mình đơn côi
Giăng sầu tay hái sao trời…
Tình yêu
Đâu biết điều mai sau
Biết nhiều lòng thương đau?
Thương người  gió cuốn mây trời
 
Mùa đông đến pha phôi
Yêu đương theo gió trôi qua mộng đời
Mùa đông chúa ngôi hai
Thanh cao xuống thế nguyện lời xót xa
Tin vào lòng thống hối
Xin phép Người cứu rỗi, tình ta…

                          (24/12/2024)


Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Làm giàu?

 

Làm giàu?
(Câu chuyện bè bạn…)
 

   Ai không muốn mình là người giàu có? Vì, nghe nói “có tiền mua tiên cũng được” (cười). Nhưng, người tế nhị  ít khi họ nói đến tiền bạc. Sự ca ngợi giàu có? Thường là trò đùa số phận…
 
  Một gã phiêu lãng như tôi thì không thể làm giàu được. Biết rõ điều đó! Nên không cần đi xem bói, quỳ lụy cầu xin thánh thần và cũng chẳng cần “có gan” lớn để mệt mỏi (?)
  Cả thời tuổi trẻ thì phiêu du rong chơi tư tưởng, tham gia đoàn thể xã hội. Sau này, làm công tác chuyên môn phải đi nhiều vùng đất, nơi chốn khác nhau…nên không mang theo két sắt đựng tiền được(cười). Gần mười năm lang thang khắp rừng núi tây nguyên chỉ với túi ba lô con cóc và hai bộ đồ…để khỏi bị mấy nàng sơn nữ nhẫm lẫn với chàng tặc-giăng (Tazzan) là được.
 
   Nhưng, đó không phải là nguyên nhân bị nghèo. Mặc dù, khá tham khảo toán học nhưng đếm tiền thì “chậm như rùa”, còn viết “luận chứng kinh tế kỹ thuật xã hội” thì không thể mượn nó làm quyết sách xây dựng đời mình. Đã vậy còn nhát cáy…vì sợ xui xẻo khi nhặt tiền trên trời rơi xuống, hoặc nhờ mưu mẹo trong các phiên chợ trai gái, rượu chè cờ bạc (hic)
 
   Tôi không tin vào số phận, nhưng thừa nhận cuộc đời có may rủi: May quá! ngoài ba mươi cũng có một nàng “em yêu” (ớn) liều lĩnh rủ rê về kết hôn. Rủi thay, khi có gia đình anh ta buộc phải biết cách chắt chiu xây dựng mái ấm, cửa kín then cài tránh bớt gió mưa sự đời hay "nắng ngoài thềm" tạt vào (cười).
 
   Có lẽ, nhờ phong cách lãng du thời trẻ, nên tôi quen biết khá thân vài người được gọi là “giàu có” ở tỉnh lẻ khi còn áo vũ cơ hàn. Còn những đại gia “nổi tiếng” thì quen biết trong thời kỳ "bão tố" phát triển công tác xây dựng các công trình cơ bản. Và, tôi biết rõ họ làm giàu từ đâu. Ôi! Tiếc là không phải sở trường, "thiên chức" bổn phận nghề nghiệp của mình(!)
 
  Tôi thường quan sát tính cách qua tâm lý con người. Bề ngoài hào nhoáng, sang chảnh là vậy! Nhưng, công việc bận rộn khuyếch trương “hoành tráng” vây quanh, khiến thời gian của các “đại gia” hạn hẹp.  Nghiệp “sưu tầm” đồng tiền (danh giá hay quyền lực) đôi khi mơ hồ, vì tiền bạc luôn có hai mặt không quy định phải trái, muốn lấp lánh ánh sáng là phải nhờ có chút bóng tối. Có đám đông vây quanh thì có lúc trống trãi cô đơn. Đồng tiền có luật “nhân quả” phức tạp hơn người ta nghĩ (?)
 
   Thường, họ là những người (đã quen biết) đều có tư chất khôn ngoan năng động, quyết định khá dứt khoát, tính cách đôi khi có chút kiểu văn hóa “trọc phú”. Vì hầu hết các tỷ phú hiện nay (!) chỉ là giới làm con buôn theo triết lý “vi thường bất phú”. Hầu hết họ không phải là thương gia đúng nghĩa, họ giàu là nhờ thế cuộc (tài nguyên rừng và bất động sản), nguồn đầu tư có thể từ dòng chảy (vay mượn) ngân hàng (?)
   Ai cũng có khuyết điểm! Nhưng, điểm yếu của họ (theo tôi) thường là thiếu kiến thức lịch sử, khoa học, giai đoạn (trình tự) luật pháp . Thói quen háo thắng phô trương sang giàu có lợi cho tính quyết đoán thời cuộc, nhưng sẽ lụi tàn khi thay đổi pháp chế, khi sách lược chính trị xã hội cần buộc chuyển đổi. Đáng lo là cái "nghèo” của người giàu đôi khi là tai họa cho cả người nghèo.
   Chân tình, tôi cũng có gợi ý. Nhưng, thế cuộc "giao lưu" dòng chẩy đồng tiền khó có thể dừng lại! Chiến tranh có thể tự nhận thất bại để "thua keo này bày keo khác", còn thương trường thì không...
   
    Mỗi thể chế xã hội sẽ có cách làm giàu khác biệt! “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa” trong thực tế không hề dễ dàng dự báo (thiên tai, dịch bệnh, chiến tranh thể chế...). Một thế “quy hoạch” chính sách thay đổi là thời cuộc đổi thay! Chu kỳ kinh tế  thăng trầm thế giới đồng hành sinh tồn, thường có quy trình ngắn hạn, nền kinh tế “ăn rỗi ở thì” đã là quá khứ!
   Suy cho cùng (ý tưởng) cuộc đời mỗi người có những nỗi khổ riêng. Dẫu sao, quan niệm người giàu bị khổ vẫn “có còn hơn không” so với người nghèo khốn khó, một định luật sinh tồn không cần phải rao giảng, lý luận?!
   Có lẽ không nên quá giàu hoặc quá nghèo (cười) trừ khi bạn cảm thụ được cuộc sống vẫn có nơi chốn để hoan ca, mưu cầu hạnh phúc.

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2024

Về Chốn Xưa...

 Về chốn xưa

Về lại nơi chốn lối xưa cội nguồn                    
Để lòng nhung nhớ thuở còn đưa nôi 
Và nghe tiếng hát thắp bóng trăng soi
Nắng, mưa dãi dầu chắt chiu đời sau…
 
Về đong nước mắt ôi em yêu kiều (yêu anh ngày nào )
Ngày rời xa bến một trời mưa bay
Và nghe hoa lá gieo rắc thương vay   
Gió, sương vơi đầy áo xưa hao gầy
 
Thời gian tựa gió mây bay
Người xưa đã khuất nơi này
Chờ nhau một chuyến thiên thu
Tình yêu là chốn sum vầy…
 
Về đây thổn thức xót xa phận người
Để mùa tan vỡ về miền rêu phong
Và thôi hãy khép vết dấu long long
tiếc thương tình người nhớ nhau một đời.
                                     Trần Thế Nhân


Thứ Tư, 20 tháng 11, 2024

Nghề cao quý(?)

 

Nghề cao quý(?)

  

   Ở đời (trong xã hội) có nghề nào được gọi là “nghề cao quý”?

   Sự thật, về mặt chữ nghĩa chỉ có ”tâm hồn cao thượng”(trung thực) được yêu quý và kính trọng.
 
   Nghề nghiệp là nhu cầu chính đáng của xã hội, nên nghề nào cũng quan trọng và đáng trân trọng. Mặc dầu xét về “trình độ học vấn”, khoảng cách quyền lực, sang trọng hoặc thể hiện tính xã hội nhân văn hơn (đó là chưa xét giá trị mưu sinh).
 
   Có thể vì mục đích “giáo dục” (phong trào) người ta có thể đề cao vai trò nhân tố, nghề nghiệp nào đó trong giai đoạn cần phát triển xã hội. Nhưng, đừng ảo tưởng đó là sự thật...
   Nghề nghiệp có thể tạo ra thói quen (tính cách) văn hóa. Nhưng không thể xác định về đạo đức hay lương tâm của một con người qua nghề nghiệp. Nhất là dưới một xã hội “đang phát triển” còn nhiều bất cập về quy chế (tuyển chọn), tư duy quyền lực và mưu đồ “khôn ngoan”…
 
   Thường, người ta rất tôn trọng (quan niệm) những người làm nghề là: Bác sĩ (cứu người), thầy giáo (dạy trẻ) và những người tu hành (không tranh chấp)…thuộc về nhu cầu tình cảm, ơn nghĩa hoặc có liên quan đến “học vấn”...
   Và, đừng quên…thượng tầng xã hội tiếng nói của giới khoa học, văn chương, thi sĩ, họa sĩ, nghệ sĩ có sức hút “trí tuệ” dù người ta chỉ nghĩ  lẩm bẩm “chỉ là năng khiếu” (cười).
 
  Thật ra,  nếu xét về đời sống cân bằng hạnh phúc? Thì sự phân công nghề nghiệp trong xã hội đều có giá trị như nhau (sự nuôi dưỡng). Vì vậy, người không thiên kiến chỉ nên đánh giá sự cao quý dành cho văn hóa cư xử, năng lực nghê nghiệp riêng cho một người nào đó.
   Sự “phong thần” chỉ là hình thức ca ngợi vỗ về cho một niềm tin tốt đẹp. Nhưng, có thể gây hỗn loạn xã hội, vì đến một lúc nào đó nó có thể đổ vỡ đức tin…

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2024

Vĩ cuồng...

Vĩ cuồng
(Câu chuyện bạn bè...)



   Thường, lúc còn thơ ấu trẻ con nào cũng muốn được chìu chuộng thương yêu. Đến tuổi cặp kê ai không mộng mơ một tình yêu đẹp? Và, khi bước vào đời mưu sinh, tất cả chúng ta đều muốn thành đạt... 

   Còn lại những người lớn tuổi (như tôi) suy nghĩ gì: Chìu chuộng trẻ tương lai dễ hơn năn nỉ người lệ thuộc quá khứ? Hơn thua với đời đã khép lại, yêu đương cũng vơi cạn, dù vẫn hấp háy nhận ra những "bông" hoa vẫn còn đâu đó hương sắc (cười)...

  Khi nói đến “minh triết đời sống”? Nghĩa là chúng ta không nên đứng ở bất kỳ một vị trí quan điểm (Dân tộc, chính trị, tôn giáo, nghề nghiệp mưu sinh) nào! Bởi vì, nếu thế hóa ra ta là kẻ đầu tiên hoặc cuối cùng mắc bệnh vĩ cuồng…

   Con người sinh ra đều có tên tuổi (đương nhiên rồi). Vì thế! Sự khát khao danh vọng gần như là điều mặc nhiên sở thích, nhu cầu cho cuộc đời của mỗi người. Nhưng, tham vọng quyền lực, tính háo danh tạo thói quen dối trá mới khiến người ta dễ bị mắc chứng vĩ cuồng...một loại bệnh tâm thần mà chẳng ai tự nhận mình mắc phải(!)

   Chúng ta thường ca ngợi lòng tự tôn. Nhưng, chẳng ai dám bảo đảm rằng nó không phát triển thành hành động vĩ cuồng? Ngay cả sự tự hào cũng không dễ gì rực rỡ hơn tính khiêm tốn , và rất dễ thấy người tự cao là kẻ đang cố che dấu khuyết điểm nào đó? Chứng tỏ quyền lực là khi người ta tự biết họ chưa xứng đáng với vị trí xã hội, hoặc ngông nghênh khoe sang giàu là bởi trước đó người ta vốn nghèo khốn đốn. Tuy vậy, phần nhiều chỉ có lòng đố kị, sĩ diện hão, thói kiêu căng, tự phụ đạo đức thần thánh, khoe "tự tin"…mới thực sự gây rắc rối, phiền toái cho cuộc đời!?

   Chứng vĩ cuồng có thể "truyền nhiêm" từ thiên tài cho đến kẻ tầm thường! Thực tế, chúng ta khó chối cãi trong một xã hội kém phát triển khoa học kỹ thuật thì luôn đồng nghĩa với sự lạc hậu về chính trị, kinh tế, văn hóa…và là nguyên nhân của nhiều hội chứng vĩ cuồng khác nhau, nhất là những người nắm quyền lực xã hội, giàu có tiền bạc, thành đạt nghề nghiệp, thành công trong giới nghệ thuật giải trí…

  Khi xã hội thiếu triết lý giáo dục, thì người ta vay mượn giáo điều chủ thuyết, mày mò sáo ngữ ra giảng dạy hơn là luận chứng vấn đáp khoa học! Chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi ai đó còn nghiên cứu “động cơ vĩnh cữu”? Dù không đủ năng lực luyện kim để sản xuất một chiếc xe đạp có giá trị…vẫn mơ “sáng chế” máy bay, tàu ngầm (thứ mà người ta đã “thịnh hành”sản xuất hàng loạt từ thế kỷ trước), hoặc bất chấp “định luật bảo toàn năng lượng” cứ quãng bá phô trương rao bán “thiết bị” tiết kiệm điện, xăng…

   Sự vĩ cuồng cũng lấp ló trong những kẻ ngạo mạn sách vở thuộc lòng, tưởng rằng sẽ trở thành “thầy”thiên hạ rao giảng giáo dục dạy người, hay ghi băng đĩa thuyết pháp dạy đời, dù người hay đời họ chỉ lẫn quẩn trong phạm vi hẹp, chưa một lần thực sự va chạm và đi qua gian nan(?) Những kẻ ảo tưởng, hoặc mưu toan ảo tưởng luôn nghĩ có "thuốc" chữa bách bệnh, hoạt họa “tâm linh”, phô trương “ngoại cảm”…có thể do bị dị biệt khoa học, lơ mơ kiến thức sống, hoặc cố tình nhiễu loạn xã hội, trí óc tham vọng ảo tưởng...

   Nhưng, phần lớn chứng vĩ cuồng cũng thường xuất hiện từ nỗi sợ hãi, thất vọng, lo âu, măc cảm tự ti. Những tượng đài đồ sộ, chùa chiền đền thờ, nhà tổ lăng tẩm hoành tráng…dù ý nghĩa thế nào thì trong đó vẫn có bóng dáng *âm mưu" của kẻ vĩ cuồng (!) Thần linh và ma quái thường phô diễn lòng tìn bằng bia mộ…

   Khổ thay, chứng vĩ cuồng không được xem là tội phạm trong một xã hội dung nạp độc quyền, phủ nhận ý thức cộng đồng…nên đôi khi chúng ta đành chấp nhận nó như một loại bệnh tâm thần "xã hội khải huyền". Hy vọng, vẫn còn lại bao nhiêu người biết cầu thị, trông chờ một nền giáo dục trung thực bằng kiến thức, trí tuệ cảm xúc và lòng tự trọng (?)

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2024

Hoa đời...


   Hoa đời
  ( tản mạn)

   

 
    Khi những cơn mưa cuối cùng thưa thớt qua đi, những bông hoa Dã Quỳ sẽ bắt đầu rộn nở...
  Trên vùng đất cao nguyên mù sương với khói đá, mưa nguồn, gió núi đang chuyển mình một màu nắng mới. Từng cơn gió giao mùa phiêu du đến sớm như báo hiệu chu kỳ xuân xanh thức giấc…

   Bầu trời trở nên xa vời bàn bạc đến mông lung, núi đồi mênh mông cỏ cây lấp lánh tắm nắng hanh vàng. Không gian dường như se lạnh hơn từ cơn gió mơn man cuộn sương chiều phôi pha cũng không làm héo úa sắc vàng rạng rỡ. Có lẽ, những đoá hoa rừng vẫn hồn nhiên, mãi mê dõi theo suốt hành trình của gã mặt trời du hành lặng lẽ.

 
Dã Quỳ là một loài hoa dại miền hoang sơ vàng tươi dung dị, êm đềm hiền hoà: Không dáng vẻ kiêu sa, không cánh hoa gợi cảm và không cả quyến rũ hương hoa...Một loài hoa tạo ra cảnh sắc kỷ niệm của thời gian, của hoài mong và cả những âu lo bắt nguồn từ nguyên thủy...

   Thường, người ta lấy các loài hoa để ví von mộng mị, ẩn dụ thơ ca dáng vẻ muôn màu vạn đời cho nữ giới loài người(?) Các biểu tượng đều mang theo một ý nghĩa nào đó viễn du hồn người, sắc thái quyến rũ nhân gian! Có lẽ, vì vậy nên đa đoan số phận: Có những loài hoa mang tên kiều diễm nâng niu khoe khoang chốn lịch lãm hay chốn phồn hoa đô hội và cũng có những loài hoa lặng lẽ không tên, lạc lõng  nơi tiêu điều hoang vắng...

   Nhưng, dù là ý niệm triết lý nhân sinh hay mệnh đề thân phận? Cũng đều bao hàm sự "quyến rũ và mong manh". Sự quyến rũ của loài hoa thường nghiêng về 
tình yêu nhan sắc, cảm xúc cám dỗ. Còn sự mong manh lại thuộc về thân phận, thời gian và sự phũ phàng bởi trò đời vị kỷ…
 
  Cuộc đời vốn phụ thuộc vào sự nâng niu thanh cao hay rẻ rúng mệnh bạc. Hoa đời có những số phận tan tác thời chiến tranh ly loạn, trầm m
ặc với vết tích rong rêu mùa hoang phế. Hoặc những bông hoa vừa hé nở đã đeo mang thân phận trên mảnh đất nghèo hèn, cằn cỗi gở gạc niềm tin...
   Người ta thường nghĩ vận mệnh của các loài hoa chỉ tượng trưng cho nhan sắc và sự tàn phai. Nhưng, hình như ít ai cảm nhận được giá trị niềm hạnh phúc dịu dàng hồn nhiên (tự nhiên) hằng tồn tại giữa thói đời bạo lực...

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2024

Phương pháp luận?



PHƯƠNG PHÁP LUẬN ?
(Câu chuyện bạn bè…)

   “ Cuộc đời có nhiều rủi ro hơn là may mắn, khiến ta lo âu! Nhưng, sự hoang mang sẽ vơi bớt khi can đảm nhận ra được một vài sự thật…”  

   Phương pháp luận là gì?
  Câu hỏi này có nhiều trên mạng (internet). Nhưng, hình như chưa có câu trả lời nào dễ hiểu, thoả đáng? Thường, mang tính trừu tượng học thuật chung chung như: Luận về một phương pháp, hệ thống các phương pháp

   Thât ra, cũng dễ hiểu…vì ngôn ngữ giao tiếp đối với một từ (hoặc cụm từ) nào đó vốn chỉ là ước lệ. Và nó có thể trở thành một định nghĩa (chuẩn mực) hoặc khái niệm (ý nghĩ), có khi chỉ là ý niệm (trừu tượng). Đôi khi, khó giải thích chính xác một từ nào đó bằng cách khẳng định trong nhiều trường hợp khác nhau…nhất là thuộc về dòng chảy tư duy (luận triết).

   Nhiều người thường “đánh võng” với những câu hỏi: Thiền là gì? Đời là gì? Ta là ai? Mà không hiểu rằng nó chẳng có gì là cao siêu, khó hiểu…hơn là một câu tự luận do chính bản thân họ tự đặt ra cho chính họ (không phải người khác)! Vì thật tế không ai trả lời thay, bởi không hiểu mục đích cá nhân, nhu cầu nhận thức câu hỏi đó là gì? Nếu có, chỉ là câu trả lời chủ quan (thuộc ý tưởng, kinh nghiệm cá nhân).

   Tuy vậy, xét về gốc độ từ ngữ thì đều hình thành có quy ước ngữ pháp và mục đích rõ ràng. Chỉ có điều, đôi khi sát nghĩa với nhau cũng gây ra sự ngộ nhân, khó hiểu(!). Ví dụ hai từ ghép: Trí thứcTri thức. xét theo “đẳng cấp” có thể là năng lực tương đương và ý nghĩa giá trị gần như nhau…Nhưng, kết quả là từ những nguyên nhân, khái niệm rất khác nhau: Trí thức nói về trí tuệ, Tri thức nói về tri giác...
   tri thức không hẵn nhờ vào kiến thức, hoặc suy luận nhờ hấp thụ giáo dục, kinh nghiệm …mà còn nhờ vào cảm giác “tri thức luận”nữa. Chẳng hạn như: Bạn có kiến thức lý luận về lý thuyết âm nhạc, nhưng chưa hẵn bạn có cảm xúc chính xác âm thanh nhạc điệu? Bạn bình luận thơ giỏi cũng không có nghĩa bạn làm thơ hay? Bạn có thể rất giỏi học thuộc lòng công thức nhưng chưa hẵn là có kinh nghiệm thực tế, năng khiếu sáng tạo…

   Phương pháp luận không phải là công thức, định lý…và cũng không hề đồng nghĩa theo phương pháp quy nạp (số nhiều, tương tự) kết quả như tử vi, bói toán. Nếu có, chỉ là hệ thống xác xuất gồm nhiều luận điểm, liên kết từng việc cụ thể, hiện tượng và tâm lý con người-xã hội để lý giải, nhằm tìm ra sự thật "số phận" cho một sự việc nào đó…

   Theo tôi (@TN) phương pháp luận tuỳ thuộc vào từng hoàn cảnh, điều kiện, đối tượng…mới hình thành xây dựng nên hệ thống luận. Do đó, ta cần phải đặt ra mục đích cho những đề tài sử dụng phương pháp luận như: luận không, luận thực, luận đúngsai, luận hệ quả, luận nguyên nhân…v…v…
  Ở đây sẽ gợi ý, ví dụ về hai(2) hệ thống cơ bản nhận định theo phương pháp luận:

    1- Luận mục đích:
   Thiền là gì? Đây là câu hỏi được giải thích nhiều trên mạng internet…của những người đang “tu tập” chữ nghĩa cho đến những người thực hành chuyên tu có tên tuổi lớn. Và đã cho thấy mỗi “thiền phái” đều có những mục đích riêng, nên khác nhau về cách diễn giải:
- Thiền để tu tập Niệm, Định, Tuệ ( Thiền sư Thích Nhất Hạnh)
- Thiền là bỏ bên “ngoài”( lục căn) vào bên “trong” (cái tôi) tìm hiểu bản chất, ý thức chính mình ( H.TThích Thanh Từ)
- Thiền là phối hợp kỹ thuật và ý thức hoà nhập thành một bản thể, cân bằng cuộc  sống (Thiền Yoga)
   - Thiền là luyện tập tinh thần năng lực tự kiểm soát kềm chế hay phát triển về ngoại công, nội lực…(Thiền khí công).
   Ngoài ra có người “suy luận”(sở thích) thiền với âm nhạc nữa…
   Khi dùng phương pháp luận người ta không cần hỏi: Thiền là gì? (thuộc danh từ tính từ hay động từ) Mà chỉ tìm hiểu mục đích của thiền? Nhìn vào mục đích khác nhau của Thiền rõ ràng không phải có cái gì đó cao siêu thuộc về tri thức (tài năng) hay viên thuốc chữa bách bệnh?
   Nếu Thiền trong phật giáo thường là thiền định (tịnh tâm, tinh tấn) và thiền tuệ (phát triển tri thức luận). Còn thiền với người trong xã hội chỉ là phương cách tịnh tâm, thư giãn, nghĩ ngơi não bộ, tự tại, cân bằng cuộc sống giữa ngoại lực và nội tâm cho nhu cầu riêng mỗi người.
  Do vậy! Thiền có nhiều phương pháp và nhu cầu sở thích (tuỳ bản lĩnh) của mỗi người: Nghe nhạc, dạo chơi hoặc khoan thai tâm tình, bao dung tư tưởng, vô tư…cũng là cách thiền rồi! Vì thế, có thể khiến cho ai đó bị “tẩu hoả nhập ma” nếu xem thiền là có công thức tu luyện kỹ năng, tư duy như phép thuật?

   2- Luận sự thật:
   Mục đích phương pháp luận là đi tìm sự thật. Sự thật thường bị khuất lấp từ tập tính, thói quen tạo nên lòng tin (hay mê tín). Vì vậy, có những điều mà ta không nên (vội) tin:
   - Đừng tin bất cứ nhà sư hay tu sĩ nào “đắc đạo”chân chính khi họ nói về thần thánh hay ma quỷ! Vì các tôn giáo chính thống đều vô thần.
   - Đừng tin một người trần tục thuyết pháp bất kỳ tôn giáo nào! Vì họ không đủ năng lực, pháp hạnh để nói về vấn đề đó!
   - Đừng tin lắm vào những người không luyến ái, không lập gia đình (vợ chồng con cái) mà rao giảng về triết lý nhân sinh, xã hội hay khuyên bảo thế nào là hạnh phúc gia đình. Vì điều đó chẳng qua là họ học vẹt, nói trạng…
   - Đừng tin những kẻ tham quyền cố vị nói về chân lý hay sự bình đẳng.
   - Đừng tin một luận điểm nào tự cho là triết học. Bởi, sự đúng không phải là điểm chết của dòng đời.
   - Đặt nghi vấn về tất cả những lời phát ngôn khi những kẻ: Giàu có nói về đạo đức, nghèo khó nói về số mệnh, chính trị nói về lương tâm…
   - Đừng vội tin những điều mình nghe, mình thấy là sự thật, nếu còn thiếu yếu tố: Nguyên nhân và điều kiện nảy sinh hiện tượng.
   - Đừng tin vào chính mình và người khác? Khi điều đó chỉ có lợi cho cá nhân một trong hai người…

   Theo tôi (@TN) khi sử dụng phương pháp luận bạn không nên phân biệt đúng sai, xấu tốt…Vì như thế! Bạn sẽ “thiên vị”, sẽ trở về quán tính biện luận hoặc nguỵ biện cho điểm giới hạn thói quen, giáo dục chi phối tư tưởng(của riêng bạn)! Điều quan trọng là phải có tư duy độc lập dựa trên nền giáo dục đại chúng, kiến thức mở rộng…từ đó khai phóng tuỳ theo năng lực mỗi người, mà tự hình thành phương pháp luận cho mỗi hoàn cảnh, sự việc…
   Cuối cùng…bạn đừng tin những gì tôi nói(cười), mà không thử kiểm luận...

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2024

Nghề và Nghiệp

 

Nghề & Nghiệp
(Câu chuyện bạn bè…)
 

  Trong xã hội, sự hình thành ngành (nghề) thường được chia ra 4 lĩnh vực có phạm trù riêng “sĩ, nông, công, thương”. Trong đó, có nhiều nghề (nghiệp) cho mỗi nhu cầu chuyên trách, học thuật (chưa nói hàng trăm “nghề” mà luật pháp chưa đủ pháp chế để thừa nhận).
    là từ để chỉ tầng lớp trí thức, có học, có hiểu biết. Nông là chỉ những người nông dân làm ruộng. Công là chỉ những người làm thủ công nghiệp. Thương là những người hoạt động mua bán…”
 
  Nếu xem nghề nghiệp là sự phân công xã hội. thì sẽ không có gì xẩy ra…
  Nhưng, vì các "triều đại" có chính sách quan niệm ưu tiên và bảo thủ quyền lợi giai cấp thống trị, thường gây sự bất bình đẳng. Và, dẫn đến bất mãn phản kháng khiến nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân, cách mạng công nhân trỗi dậy...
   Nhưng, những học thuyết xã hội (ngụy biện) đó lại tạo ra sự không công bằng khác. Ngay cả ý tưởng “đồng hóa giai cấp” cũng bất ổn khi quanh co trong giới hạn tự cung tự cấp, nên mắc bệnh “thừa thiếu” không phát triển sức sáng tạo lao động…
 
   Khi khủng hoảng đói nghèo, người ta đã nhận ra “ngăn sông cấm chợ” là điều bất thường không hợp lý. Và, thế là cuộc “cách mạng” giao thương bùng nổ. Đồng tiền được lên ngôi, phố phường sôi động mua bán, doanh nhân bỗng được vinh danh…
 
  Tuy bộ mặt xã hội đã thay đổi nhờ mong ước, ý chí làm giàu. Nhưng, quan niệm “vi thương bất phú”…khi còn thiếu quy hoạch lộ trình, nguyên tắc tài chính, quản trị tài nguyên và quy chế thị trường khiến người ta lạm dụng “độc quyền” mua bán mọi thứ(!) Ngay cả giá trị cao thượng văn hóa giáo dục, tâm linh, tôn giáo, từ thiện cũng bị tiền bạc nhảy vào thao túng ý thức…
  Nên, không ngạc nhiên chỉ trong vòng 20 năm đã xuất hiện các đại gia và nhóm siêu giàu. Phần lớn họ chỉ nhờ thu lợi từ nguồn tài nguyên có sẵn, hoặc khi có vốn liếng thì làm kinh doanh "trung gian" mua bán nhà cửa, ô tô, siêu thị…
 
  Thời mà xã hội còn đề cao tính nhân văn. Nghề mua bán không được xem trọng, vì lẫn lộn gian thương. Mặc dù, trong mua bán có triết lý uy tín đặt lên hàng đầu. Nhưng, công việc mua bán cũng có nhiều rủi ro...nên họ dựa vào thời cuộc, quyền lực xã hội hoặc tin vào số phận, thần linh.
  Tuy vậy, xã hội là hành trình vận chuyển. Chẳng “ai giàu ba họ”…nghề mua bán cũng đến thời kỳ suy kiệt vì cạnh tranh không lành mạnh, lợi lộc bất chính. Và, thê giới đang thay đổi phát triển theo xu hướng cân bằng. Trí tuệ nhân tạo (công nghệ Al) sẽ là nhân tố quản lý mới tạo ra khoảng cách khá lớn trong yêu cầu phát triển kinh tế, đời sống xã hội. Có lẽ, đã đến lúc hàng ngũ trí thức quay lại làm cuộc “cách mạng” mới…
 
   Trí thức ngày nay không như “sĩ phu” ngày xưa: Thuộc làu chữ nghĩa, ngồi thong dong mạn đàm luân lý, ngâm thơ tao nhã...Hiện nay, các trường cao đẳng, đại học đa ngành nghề (sĩ, nông, công, thương) gần như đã xóa bỏ tính phân chia giai cấp phi khoa học, chỉ còn lại công năng nghề nghiệp phục vụ xã hội.
   Tất nhiên, cũng cần có thời gian hành trình: Xóa bỏ nền giáo dục lạc hậu và thay đổi (điều chỉnh) cơ chế chính trị không phù hợp với tự do ngôn luận, tự do học thuật và tự do sáng tạo. Hy vọng sẽ là không quá muộn.

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2024

Trò chơi chiến tranh...

 

Trò chơi chiến tranh
          

   Đôi khi, chúng ta mơ hồ về một thế giới lưỡng cực...
   Chiến tranh? Có thể là thói quen có từ chia phe “tập trận” của trẻ em. Nhưng khi lớn lên, trò chơi ấu trĩ đó không còn đơn giản là trò chơi trận giả. Ước gì, người ta cũng chỉ thích búp-bê như các bé gái (cười)!
 
   "Chiến tranh không phải trò đùa"! Sự ích kỷ con người thường chỉ là phản ứng tự vệ, nhưng ý niệm đó lại biến thành thế cuộc phân tranh? Vì vậy, có thể suy ra mục đích“Chiến tranh là bản năng thể hiện sức mạnh, tham vọng quyền lực”. Nếu chỉ vì ích kỷ (mưu cầu tồn tại) thì làm sao phân biệt chính nghĩa hay phi nghĩa…
  Thực ra, sự phân tích trên cũng là cách dùng ngôn ngữ "xảo thuật” trong học thuyết chiến tranh…
  Vì vậy, những người thực sự yêu chuộng hòa bình. Họ chỉ cần xét về thế cuộc và mục đích cuộc chiến là đã phân định được lẽ phải. Lịch sử nhân loại xưa nay, vẫn “truyền thuyết” có những chiếc ghế quyền lực, bị tô vẽ lấp lánh thêm những mẫu thần thoại nhân vật thiên tàì, hình bóng lãnh tụ vĩ đại…khiến thiên hạ chạy theo muốn hụt hơi!
 
   Ngày nay, dù thế giới đã thỏa thuận hiến chương liên hiệp quốc (LHQ). Nhưng, vẫn bị ám ảnh đen tối trở lại thời trung cổ (thế kỷ X) với những cuộc chiến đẫm máu, tàn bạo không luật lệ. Và, hình như “bóng ma quá khứ” chiến tranh đã thực sự  quay trở lại…
 
  Nếu tổ chức LHQ không cải cách mở rộng (tước bỏ quyền phủ quyết đơn độc)? Thì chiến tranh xâm lăng vẫn hung hãn diễn ra, bất chấp ý nghĩa luật pháp quốc tế. Giá trị công ước nhân đạo cũng trở thành vô nghĩa, bất khả thi….khi kẻ “ỷ mạnh hiếp yếu” cố tình né tránh cuộc chơi công bằng và kiêu ngạo đưa ra luật lệ áp bức “lằn ranh đỏ”! Chiến lược khủng bố, chiến thuật hủy diệt của nhóm phe trục khiến thế giới đang lâm vào thế hỗn loạn.
 
   Chúng ta thường bị dòng lịch sử cuốn theo, dám đâu dự đoán bến bờ ngày mai? Dẫu vậy, khi thấy bóng tối ta sẽ nhận ra ánh sáng, và cảm nhận được hành trình nhân loại là lẽ sống tự nhiên, hướng về thế giới văn minh…
   Hãy bỏ qua những dự ngôn thánh thần của các nhà tiên tri, bói toán thuật chiêm tinh và cả những “tin giả” tràn đầy trên mạng (internet) ủng hộ phe phái, binh vực âm mưu chiến tranh tâm lý. Và, cả những tin tức có chiều hướng “lệ thuộc chính trị” thường không đáng tin cậy…
 
   Dường như dòng chảy lịch sử đều có quy luật…
   Có lẽ, không nên sợ hãi mãi bám theo sau sức mạnh vũ lực? Vì, thế cuộc nhân sinh luôn có những “cơn gió đổi chiều” ngoạn mục. Sự thắng & thua đôi khi chỉ là giai đoạn tự dối lừa lịch sử. Niềm tin chiến thắng thường thích tô hồng, hơn là thừa nhận những vết đen sai lầm tệ hại.
 
  Tư tưởng cũng là định mệnh thói đời! Những ai cậy nhờ vũ lực để chiến thắng đều có tâm lý đố kỵ. Họ luôn khao khát thống trị với công thức áp bức bạo quyền. Hậu qủa (nhân quả) là họ luôn bị kỳ thị…mà vẫn không chắc hiểu được sự thất bại tương lai, dù đã tự gieo hạt giống bất công.
  Lịch sử vẫn còn đó với những đế chế hùng mạnh một thời lụi tàn. Có những “dân tộc vĩ đại” đã tự ru ngủ vùi sâu trong quá khứ, ảo tưởng danh tiếng...nên ngơ ngác thua cuộc đến mức thảm hại: La Mã, Mông Cổ, Ba tư (Iran), Otoman (Thổ Nhĩ Kỳ) và dự đoán sự lụi tàn dần của đế quốc Nga…
 
  Đọc lại lịch sử cận đại, người ta đã phải nhận ra thế cuộc bắt đầu sang trang từ sau đệ nhị thế chiến. Khoa học, chính là nền tảng phát triển thay đổi cục diện thế giới: Israel (Do Thái) đã phục quốc sau 2000 năm mất nước. Và, giờ đây Ukraine (dân tộc Slav) sau 8 thế kỷ bị xâu xé bởi cường quốc xung quanh, đang có cơ hội trực tiếp chiến đấu với Vladimir Putin ngạo mạn…
 
  Bất kỳ lý do gì? Tự hào dến đâu…thì chiến tranh cũng không thể mãi là đường mòn chân lý của nhân loại! Nó vốn là trò chơi háo thắng chính trị, bản chất mông muội quyền lực của những nhân vật mê đắm “chí lớn”. Sự may mắn không thể đồng nghĩa với rủi ro, khi mọi hình thức độc đoán đều bị ảnh hưởng đến số phận quốc gia, dân tộc. Lịch sử thế giới sẽ bỏ lại sau lưng...
 
  Cuộc đời vốn là một cuộc chơi. Nhưng, với “tinh thần thượng võ” người ta chiến đấu dựa trên lẽ công bằng. Còn những kẻ ích kỷ (độc tài, thần quyền)? Họ thường bị ám ảnh thất bại, lo sợ trong cơn hấp hối…bất chấp mọi phương tiện: Vũ khí hạt nhân, thiên tai dịch họa và đem sinh mệnh con người ra cá cược…
  Nhưng, hãy hy vọng rằng: Lịch sử nhân loại chưa bao giờ chấp nhận vinh danh cho những ý đồ hèn hạ, âm mưu khuất phục, Thế giới bây giờ đã có sức mạnh văn minh hơn xưa nhiều…

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2024

Cứu trợ và từ thiện...

 

Cứu trợ và từ thiện…
 (Câu chuyện xã hội...)
  

   Công tác cứu trợ và việc làm từ thiện có hai khái niệm (ý nghĩa) khác nhau? Về phương diện tinh thần thì đều có chung mục đích vì tình người…
 
   - Công tác cứu trợ (thiên tai, dịch họa, chiến tranh) là công việc đòi hỏi chuyên môn hóa, có hệ thống ban-ngành quốc gia: Phương tiện kỹ thuật, trợ giúp y tế, kỹ năng cứu hộ, cứu nạn theo nhu cầu khẩn cấp và biện pháp giai đoạn tiếp ứng cần thiết…
   - Công việc từ thiện, thường do các tổ chức phi chính phủ (đoàn thể, tôn giáo hoặc cá nhân) tự thành lập hội đoàn thiện nguyện (có nguyên tắc) là việc làm thường xuyên, ưu tiên giúp đỡ những người có hoàn cảnh đặc biệt thiệt thòi trong xã hội (tật nguyền, bệnh tật, điều kiện khó khăn…).
  
   Cả hai công việc trên (cứu trợ và từ thiện) là công việc đòi hỏi đức tính kiên nhẫn và sự tế nhị: Giúp đỡ lẫn nhau trong cơn hoạn nạn (cứu trợ) hay chỉ thể hiện tấm lòng thơm thảo (từ thiện). Tuy vậy, hãy đừng nhầm lẫn nhiệm vụ và trách nhiệm khác nhau trong công tác cứu trợ hay từ thiện.
 
   Có một thực tế với những quốc gia nghèo? Vì, lý do nào đó…ngân sách hạn hẹp, thiếu đầu tư phương tiện, chưa phân công và tổ chức đào tạo được lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp? Người ta, thường vận động “toàn xã hội” để cứu giúp lẫn nhau…
   Điều đó, sẽ đem lại ý thức đoàn kết cộng đồng. Nhưng, khó tránh được khi phủ nhận trách nhiệm xã hội, phó thác may rủi!? Một “nhận thức” khó lưỡng toàn, không lấy gì để tự hào…
   Hạnh phúc con người nhờ vào cảm xúc. Công việc thiện nguyện là niềm vui  chung của thế giới loài người lương thiện. Điều đáng ngưỡng mộ với hành động “tương thân tương ái”? Ít nhất, sẽ đem lại sự bình yên trong lòng mọi người…
 
 P/s:  Bất kỳ nơi đâu? Xứ sở nào được thừa hưởng thiên nhiên ưu đãi, thì cũng đối mặt với thiên tai…
   Từ hàng ngàn năm qua, chúng ta đối diện với chu kỳ hằng năm bão lũ. Mặc dù, những cơn bão (sức gió) không ảnh hưởng nhiều với nhà cửa kiên cố ngày nay. Nhưng, tai họa lũ lụt sẽ nguy hiểm hơn bởi biến đổi khí hậu (nước biển dâng cao hơn), bê tông hóa thành thị...Nước lũ bị cô lập vòng quanh tàn phá địa hình nhấp nhô, gây lụt lội vùng trũng sản xuất nhà cửa, hoa màu, ruộng lúa…
   Sức mạnh của bão (vùng đông nam á) không đáng sợ bằng hoàn lưu của nó đem theo lượng mưa lớn kéo dài. Thông tin bão “vào đất liền” thường lấy thời gian “tâm” bão (?). Nhưng thực tế tác hại của bão phần lớn ảnh hưởng bắt đầu từ phạm vi “hoàn lưu” bão. Tâm bão không đáng sợ bằng hoàn lưu bão, điều mà người ta dễ nhầm lẫn khi tránh bão (tâm bão yagi cách 500km đã bắt đầu cuồng phong tàn phá đất liền).
   Với công nghệ thông tin (hình ảnh vệ tinh) ai cũng có thể dễ dàng dự đoán thời tiết. Hoàn lưu bão ở biển đông (tháng 8-9) thường xoáy chiều ngược kim đồng hồ. Nên, cả những cơn bão xa từ phía đông Philippin cũng đủ hút “gió mùa tây nam” làm khu vực nam bộ và tây nguyên có (mùa) mưa gió kéo dài ngày …

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2024

Phiêu bạt...

 

Phiêu bạt…
 

Thuở non nước vào đời phiêu bạt...
Chí yên hùng từ độ khai sinh
Biển trời chói sáng bình minh
Đêm trường tăm tối giật mình bão giông
 
Từng cơn gió xoáy lòng tan tác
Lũ sóng dồn cuốn hạnh phúc trôi
Cây buồn ngã bóng chia phôi
Người buông rốn lũ vẫy đời chia xa
 
Miền sơn cước tạ tình ly biệt
Chốn đô thành lụt lội long đong
Thượng nguồn tay với hư không
Trung du chân ngập lúa đồng lặn sâu
 
Tháng mưa ngâu, thương sầu ngơ ngác
Tóc rối bời gạt lệ mưa sa
Triều dâng mệnh khúc phong ba          
Liêu xiêu sóng vỗ nếp nhà lênh đênh
 
Trời mông mênh, đất miền tan vỡ
Bão xô đời giật gấu vá vai
Bềnh bồng mệnh nước u hoài
Tìm về nhặt nhạnh lạc loài nỗi đau
 
Mộng chờ nhau cuối đời tất tả
Trời vô tình một chốc tan hoang
Người đi lưu lạc thiên đàng
Nhân gian ở lại ngỡ ngàng chốn xưa
 
Phận sao thưa số nghèo lận đận
Ngõ đi về chật chội áo cơm
Chạnh lòng đói giúp đoạn trường
Xin đừng ơn nghĩa giữa đường cưu mang...
 
                                    Trần Thế Nhân

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2024

Khoa học (?)

 

Khoa học(?)
 

   Khoa học không phải là đề tài cao siêu, nó là hiện thực của đời sống bình thường…
   Đơn giản nhất: Tất cả phương tiện đời sống, sản xuất lương thực, nhu cầu y học có được hôm nay là nhờ có tư duy khoa học.
   Khi bạn cắp sách đến trường học chữ nghĩa? Là đã được thừa hưởng tính khoa học. Vì, chữ nghĩa là phát minh vĩ đại đầu tiên. Sự tìm ra qui luật văn tự, đã kiện toàn thêm ngôn ngữ truyền đạt…
 
  Nói theo kiểu ông bà ta xưa nay “học ăn, học nói, học gói, học mở…” là tư duy tiến trình năng lực thực hành, công thức trưởng thành. Cũng như khoa học cũng chỉ là tiến trình hệ thống kiến thức mở rộng về định luật, cấu trúc và cách vận hành của thế giới tự nhiên.
 
   Người có tư duy khoa học? Họ thường có cơ hội thành công hơn trong nghề nghiệp và mưu cầu hạnh phúc. Một xã hội yêu chuộng khoa học sẽ có đời sống văn minh hơn.
   Người ta thường chia ra hai đề tài khoa học (đều liên quan lẫn nhau):
    Khoa học tự nhiên với mục đích nghiên cứu thế giới sinh tồn, bản chất vật lý, hóa học để phát triển lý tính, quy trình nấc thang đời sống, khắc phục thiên tai dịch họa…
   Khoa học xã hội bao gồm cả văn hóa, nghệ thuật (tôn giáo, tâm linh) dựa vào định luật cấu tạo xã hội và tâm-sinh-lý con người. Mục đích để kỹ trị xã hội, phát triển tài năng, lý giải tính nhân văn đạo đức nhân sinh và tìm đến giá trị thực của hạnh phúc.
  
   Thực vậy, khi bạn giỏi thực hành một nghề nghiệp nào đó, là nhờ tư duy nhận thức thao tác khoa học trong công việc. Muốn phát triển tài năng nghệ thuật thì phần nào phải am hiểu quy luật chuyên môn, nhu cầu đời sống tâm tình xã hội. Và, khi bạn dung hòa, gắn kết được: Tình yêu, gia đình, mối quan hệ bạn bè và cả sự khác biệt giữa người với người…là nhờ chịu khó phân tích mệnh đề tâm sinh lý con người.
 
   Tìm hiểu về các đề tài khoa học theo nhu cầu là điều không khó! Cái khó, là ta có biết tôn trọng sự thật (cười).